Cuộc sống phiêu lưu không phải là cuộc sống không có sợ hãi, mà ngược lại, là cuộc sống với hiểu biết toàn diện về mọi loại sợ hãi, cuộc sống mà chúng ta tiến về phía trước bất chấp nỗi sợ.
The adventurous life is not one exempt from fear, but on the contrary, one that is lived in full knowledge of fears of all kinds, one in which we go forward in spite of our fears.
Không ai có thể xây dựng cho bạn cây cầu mà bạn phải dùng để bước qua dòng chảy cuộc đời, không ai trừ chính bản thân bạn. Chắc chắn là có vô số con đường và cây cầu và bán thần có thể đưa bạn qua sông; nhưng chỉ khi bạn trả cái giá là chính bản thân; bạn sẽ đem cầm chính mình và thua cuộc. Trên thế gian này có một con đường duy nhất mà không ai khác có thể đi, trừ chính bạn: nó dẫn tới đâu? Đừng hỏi, cứ đi theo nó đi.
Nobody can build the bridge for you to walk across the river of life, no one but you yourself alone. There are, to be sure, countless paths and bridges and demi-gods which would carry you across this river; but only at the cost of yourself; you would pawn yourself and lose. There is in the world only one way, on which nobody can go, except you: where does it lead? Do not ask, go along with it.
I am only one, but still I am one. I cannot do everything, but still I can do something; and because I cannot do everything, I will not refuse to do something that I can do.
Tôi chỉ là một, nhưng tôi vẫn là một. Tôi không thể làm mọi thứ, nhưng tôi vẫn có thể làm gì đó; và bởi vì tôi không thể làm tất cả, tôi sẽ không từ chối làm điều tôi có thể.
Hứng thú chỉ là hứng thú, không phải mọi hứng thú đều có thể phát triển thành tài hoa của cao nhân được, mọi chuyện không phải vì bạn đã cố gắng và nhiệt tình bao nhiêu mà có hồi đáp, khả năng của bạn chỉ đến đây, có trả giá thêm cũng chỉ vô ích.
Biết cái gì là chia tay không? Chia tay chính là trước kia hai người cưc kỳ thân mật, hiện tại không bao giờ có thể ở chung một chỗ nữa, một bên nhẹ nhàng nói, một bên ngọt ngào cười, hận không thể đem khóe miệng vểnh lên tới lỗ tai. Chỉ sợ về sau hai người ngay cả khi đối mặt cũng giống như người xa lạ, khách khí chào hỏi, không nói nhiều hơn một câu. Tình huống này là còn tốt, có lúc thậm chí phải cắn răng nuốt lệ vào, tự nói với mình cũng nói cho anh ta biết, chúng ta từ nay về sau, cả đời không qua lại với nhau. Xem cỡ nào bi ai, trước kia yêu, hôm nay thù.
Hành động tưởng chừng đi sau cảm xúc, nhưng thực ra hành động và cảm xúc đi cùng nhau; và bằng cách điều chỉnh hành động, thứ mà ý chí có thể trực tiếp điều khiển, chúng ta có thể gián tiếp điều chỉnh cảm xúc, thứ mà ý chí không thể.
Action seems to follow feeling, but really action and feeling go together; and by regulating the action, which is under the more direct control of the will, we can indirectly regulate the feeling, which is not.
Tuổi càng lớn càng biết che dấu chính mình, học được cách nghĩ một đằng, nói một nẻo, học được cách không ép bản thân làm những chuyện mình không thích, tâm niệm rằng cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên, đôi khi còn tự khen bản thân mình quá giỏi nữa chứ, sau này khi gặp một người nào đó tính tình cố chấp thì lại cho rằng họ không bình thường, cũng quên mất bản thân cũng từng có tuổi trẻ bồng bột.