Chia ly, có thể tăng thêm niềm vui; xa cách, có thể làm cho những người yêu nhau rút ngắn khoảng cách con tim.
Đau khổ có thể tự thỏa mãn, nhưng muốn hiểu toàn bộ giá trị của niềm vui, bạn phải tìm một người khác để chia sẻ nó.
Ăn mừng thành công cũng tốt, nhưng quan trọng hơn là phải biết chú ý đến những bài học của thất bại.
Một cậu bé ở tuổi lên ba cảm nhận được số phận của mình là trở thành người đàn ông, vậy nên cậu bé quan sát cha mình, cụ thể là các mối quan tâm, phong cách, lối nói, niềm vui thích, và thái độ đối với công việc.
A boy, by the age of 3 years, senses that his destiny is to be a man, so he watches his father particularly-his interests, manner, speech, pleasures, his attitude toward work.
It’s really amazing when two strangers become the best of friends, but it’s really sad when the best of friends become two strangers.
Kì diệu thay khi hai người xa lạ trở thành bạn tốt của nhau, nhưng buồn bã thay khi bạn bè thân thiết lại trở nên hai kẻ xa lạ.
Một người đàn ông thà đơn độc chịu đựng sự đối xử lạnh nhạt của người con gái anh ta yêu sâu sắc hơn là cùng chia sẻ tình yêu của cô ta với một người đàn ông khác.
Mỗi ngày bạn đều có thể tiến bộ. Mỗi bước đều có thể có thu hoạch. Nhưng phía trước bạn là con đường mãi kéo dài, mãi dốc lên, mãi mở mang. Bạn biết bạn sẽ không bao giờ đi đến cuối đường. Nhưng điều này không khiến nản lòng, mà chỉ bổ sung thêm vào niềm vui và vinh quang của cuộc hành trình.
Every day you may make progress. Every step may be fruitful. Yet there will stretch out before you an ever-lengthening, ever-ascending, ever-improving path. You know you will never get to the end of the journey. But this, so far from discouraging, only adds to the joy and the glory of the climb.
Biện pháp tốt nhất làm chính mình vui vẻ là làm cho người khác vui vẻ trước.
Tất cả những thứ chúng ta có hoàn toàn không phải thứ nào cũng có thể làm chúng ta vui vẻ, mà chỉ có những thứ chúng ta thích mới có thể mang đến niềm vui cho chúng ta.
Thường không hiểu vì sao mỗi ngày đều sống như thế này, phải chăng vì tất cả mọi người đều như vậy, cho nên mình cũng sống như vậy thôi? Đến sức phản kháng hay cự tuyệt đều không có, vậy đành chấp nhận. Mỗi ngày về tới nhà, nằm trên giường trong lòng bỗng ngập tràn cảm giác trống rỗng không rõ vì sao. Luôn có một âm thanh đang gào thét trong đầu rằng tôi không vui, tôi không thích cuộc sống hiện tại của chính mình. Đem tất cả những mệt mỏi vào giấc ngủ, ngày hôm sau thức dậy cũng lại sống như vậy, cuộc sống cứ thế mà lặp đi lặp lại.
Lo buồn của học giả là hiếu thắng, lo buồn của nhà âm nhạc là ảo tưởng, lo buồn của quan hầu là giảo hoạt, lo buồn của người đàn bà là soi mói, lo buồn của người đang yêu là tập hợp của tất cả những thứ ấy.
The greatest pleasure in life is doing what people say you cannot do.
Niềm vui lớn nhất trên đời là làm những việc mà mọi người nói bạn không thể làm được.