Con người là loài động vật kì lạ, đôi khi những cảm xúc giấu kín trong lòng quá lâu, cũng giống như chăn ga gối đệm trong tủ quần áo vào mùa mưa phùn, rất dễ sinh sản nấm mốc, sẽ từng chút, từng chút xuất hiện những đốm vàng. Nhưng chỉ cần bạn thường xuyên hong chúng dưới ánh mặt trời chỉ cần bỏ công sức một buổi sáng thôi, chúng sẽ khiến bạn đến trong mơ cũng cảm nhận được mùi thơm của nắng.
Những người có nhận thức lý tính thuần túy sẽ bị thế giới hiện thực khước từ, còn những ai thuộc tuýp người nhận thức cảm tính thuần túy thì sẽ bị thế giới hiện thực nhấn chìm, vùi dập.
Những người có nhận thức lý tính thuần túy sẽ bị thế giới hiện thực khước từ, còn những ai thuộc tuýp người nhận thức cảm tính thuần túy thì sẽ bị thế giới hiện thực nhấn chìm, vùi dập.
Hãy hiểu và quan sát tâm mình. Cái tâm trong trắng nhưng cảm xúc đến tô màu cho nó. Vậy nên hãy khiến tâm trí bạn trở thành cái lưới mắt khít để bắt lấy cảm xúc và tình cảm nảy sinh, và tìm hiểu chúng trước khi phản ứng.
Know and watch your heart. It’s pure but emotions come to colour it. So let your mind be like a tightly woven net to catch emotions and feelings that come, and investigate them before you react.
Tình yêu là một quyết định, nó là một phán đoán, nó là một lời hứa. Nếu tình yêu chỉ là cảm xúc, sẽ không có nền tảng cho lời hứa yêu thương nhau mãi mãi. Cảm xúc đến và nó có thể đi. Làm sao tôi có thể phán đoán rằng nó sẽ ở lại mãi mãi, nếu như hành động của tôi không bao hàm sự phán đoán và quyết định.
Love is a decision, it is a judgment, it is a promise. If love were only a feeling, there would be no basis for the promise to love each other forever. A feeling comes and it may go. How can I judge that it will stay forever, when my act does not involve judgment and decision.
Vai trò của tôi trong xã hội, hay của bất cứ nghệ sĩ hay thi nhân nào, là cố gắng và thể hiện điều mà tất cả chúng ta cảm nhận. Không phải để dạy người khác cảm nhận. Không phải như nhà rao giảng hay lãnh đạo mà như hình ảnh phản chiếu của tất cả chúng ta.
My role in society, or any artist’s or poet’s role, is to try and express what we all feel. Not to tell people how to feel. Not as a preacher, not as a leader, but as a reflection of us all.
Con người ta cứ gồng mình lên để thu hồn lại trong những quy chuẩn mặc định, trong những mực thước mà đại đa số tán thành, ngậm ngùi với những đấu tranh trong huyết quản, trong tiềm thức, trong bản năng mà không dám tận hưởng. Họ tiết kiệm cả cảm xúc để rồi một ngày xa xôi, khi nằm hấp hối, nhìn tuổi trẻ của con cái mà ước ao có thể quay trở lại để sửa chữa vài lỗi lầm, để thực hiện vài dự định bị lãng quên, để tham gia vài trò điên rồ nào đó.
Hành động dường như đi sau cảm xúc, nhưng thực ra hành động và cảm xúc đi cùng nhau; và bằng việc kiểm soát hành động, thứ nằm nhiều hơn dưới sự khống chế trực tiếp của ý chí, chúng ta có thể gián tiếp kiểm soát cảm xúc, thứ không chịu ý chí điều khiển.
Action seems to follow feeling, but really action and feeling go together; and by regulating the action, which is under the more direct control of the will, we can indirectly regulate the feeling, which is not.
Nhận thức rằng hành động, cảm xúc và hành vi của chúng ta là kết quả của những hình ảnh và niềm tin của chính bản thân ta sẽ cho ta điểm tựa mà tâm lý luôn cần để thay đổi tính cách.
Realizing that our actions, feelings and behaviour are the result of our own images and beliefs gives us the level that psychology has always needed for changing personality.
Tôi phát hiện ra rằng lời tạm biệt sẽ luôn luôn làm ta đau khổ, ảnh chụp sẽ không bao giờ thay thế được trải nghiệm thực sự, kỷ niệm buồn hay vui đều mang đến nước mắt, và ngôn từ không bao giờ có thể thay thế cảm xúc.
I’ve learned that good-byes will always hurt, pictures will never replace having been there, memories good and bad will bring tears, and words can never replace feelings.