Để nhận ra giá trị của một năm: Hãy hỏi một sinh viên thi rớt kỳ thi tốt nghiệp.
Để nhận ra giá trị của một tháng: Hãy hỏi một người mẹ mới sinh con chưa đủ tháng.
Để nhận ra giá trị của một tuần: Hãy hỏi biên tập viên của một tờ tuần báo.
Để nhận ra giá trị của một giờ: Hãy hỏi những người yêu nhau đang chờ được gặp nhau.
Để nhận ra giá trị của một phút: Hãy hỏi người vừa lỡ chuyến tàu, xe buýt hoặc máy bay.
Để nhận ra giá trị của một giây: Hãy hỏi người vừa thoát khỏi một tai nạn.
Để nhận ra giá trị của một phần nghìn giây: Hãy hỏi người nhận được huy chương bạc tại Thế vận hội.
Thời gian không chờ đợi ai. Hãy trân trọng mỗi phút giây bạn có. Bạn sẽ trân trọng nó nhiều hơn khi bạn chia sẻ nó với một ai đó đặc biệt !
Tôi luôn cố gắng học hỏi từ quá khứ, nhưng tôi lên kế hoạch cho tương lai bằng cách tập trung vào hiện tại. Đấy mới là nơi có niềm vui.
Bắt đầu hôm nay, tôi sẽ không còn lo lắng về ngày mai nữa.
Ngày mai sẽ luôn ở đó chờ tôi để biến nó thành tốt đẹp nhất.
Nhưng tôi không thể làm cho ngày mai tươi sáng nhất nếu trước hết tôi không làm cho hiện tại trở nên tuyệt vời nhất.
Người ta có thể trả được nợ tiền bạc nhưng vĩnh viễn mắc nợ lòng tốt.
Ba điều làm nên giá trị một con người:
Siêng năng
Tốt bụng
Thành đạt
Đừng sợ chấp nhận rằng bạn chưa hoàn hảo. Điều này sẽ gắn kết con người với nhau.
Trong bất kỳ mối quan hệ nào cũng vậy, cốt lõi của niềm tin không phải nằm trong sự ràng buộc, mà trong sự gắn kết đầy niềm thương mến. Vì thế, hãy nắm lấy tay người bạn yêu thương hơn là mong đợi họ nắm lấy tay bạn…
Chúng ta có nhiều sức mạnh hơn chúng ta tin, có nhiều ý chí quyết tâm hơn chúng ta biết, và nhiều tiềm năng hơn chúng ta thể hiện.
Chúng ta trở nên khôn ngoan nhờ thất bại nhiều hơn là nhờ thành công. Thất bại giúp ta phát hiện được điều ta sẽ làm bằng cách khám phá ra điều ta sẽ không làm.
Chúc bạn…
Đủ hạnh phúc để trở nên ngọt ngào,
Đủ thử thách để trở nên mạnh mẽ,
Đủ nỗi đau để giữ bạn là con người,
Đủ hy vọng để bạn hạnh phúc,
Đủ thất bại để bạn khiêm tốn,
Đủ thành công để bạn khao khát,
Đủ bạn bè để mang lại cho bạn nguồn an ủi,
Đủ giàu có để đáp ứng những nhu cầu của bản thân,
Đủ háo hức để mong chờ,
Đủ niềm tin để xua đi muộn phiền,
Đủ quyết đoán để làm mỗi ngày trở nên tốt hơn hôm qua.
Tôi đã học được rằng…
Cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu chúng ta biết đặt tình bạn lên trên cái tôi ích kỷ, biết khiêm tốn thay cho tự mãn, biết lắng nghe thay vì chỉ ban phát lời khuyên.
Những ai từ chối liều lĩnh và tiến lên sẽ bị cuộc đời nuốt chửng.
Chỉ có một khoảng khắc quan trọng nhất – ngay bây giờ! Đó là khoảng khắc quan trọng nhất vì đó là khoảnh khắc duy nhất chúng ta có được bất kì sức mạnh nào.
Hãy cảm ơn vì những thử thách. Vì mỗi thử thách mới sẽ xây dựng nội lực và nhân cách của bạn.
Đừng xem thường thứ gần gữi với bạn. Hãy gắn kết với chúng vì nếu không có chúng cuộc đời sẽ trở nên vô nghĩa.
Lòng biết ơn có hai loại: một loại ta cảm thấy lúc nhận và một loại khác lớn hơn ta cảm thấy khi cho.
Bây giờ nhé: Cuộc sống là cà phê, và công việc, tiền bạc, vị trí xã hội là những chiếc tách. Chúng chỉ là những dụng cụ để nắm giữ và chứa đựng cuộc sống, và không làm thay đổi chất lượng của cuộc sống. Đôi khi, chỉ bởi vì chúng ta không thưởng thức được vị cà phê mà chúng ta được ban tặng. Vì thế, đừng để những chiếc tách làm chủ bạn… thay vì thế hãy thưởng thức cà phê.”
Tôi đã học được rằng…
Không nên ghét bỏ ai đó chỉ vì lo sợ khi thấy họ khác mình, trái lại phải biết sợ chính lòng căm ghét đó.
Đừng đánh giá thấp mình qua việc so đo với người khác. Trong cuộc sống, mỗi người một vẻ nên mỗi người đều là một quà tặng đặc biệt.
Khi bạn đi trên con đường đời – Với đầy những thăng trầm – Hãy nhớ sự thật này – Một nụ cười bằng mười nếp nhăn.
Tôi đã học được rằng…
Niềm vui trong việc có được sức mạnh chân chính để nâng đỡ người khác đứng dậy chứ không phải ở sức mạnh giả tạo để hạ người khác xuống.
Hôm nay trước khi bạn than vãn về cuộc sống – Hãy nghĩ về ai đó đã lên thiên đàng quá sớm.
Dễ là khi bạn có được một chỗ trong cuốn sổ địa chỉ của ai đó.
Khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim người đó.
Tôi đã học được rằng…
Giá trị cuộc sống không phải được đo bằng những năm tháng tích góp tài sản, mà bằng những phút giây quên đi hạnh phúc cá nhân để chia sẻ niềm tin, khơi nguồn hy vọng, lau khô nước mắt và xoa dịu nỗi đau.