Tôi đã học được rằng…
Không nên ghét bỏ ai đó chỉ vì lo sợ khi thấy họ khác mình, trái lại phải biết sợ chính lòng căm ghét đó.
Tôi đã học được rằng…
Nỗi buồn đau sẽ không dịu đi nếu chỉ ngồi than thân trách phận, mà phải vượt qua bằng ý chí mạnh mẽ.
Trước khi than phiền về vị của món bạn đang ăn – Hãy nghĩ về ai đó không có gì để ăn.
Hãy cảm ơn những lỗi lầm bạn mắc phải. Vì những lỗi lầm đó sẽ dạy bạn những bài học quý giá.
Lòng biết ơn có hai loại: một loại ta cảm thấy lúc nhận và một loại khác lớn hơn ta cảm thấy khi cho.
Có vẻ như sự không tin vào bản thân hình thành trong trí óc chúng ta mỗi khi chúng ta phạm lỗi hay không đạt được một sứ mệnh, và những sai lầm liên tiếp làm cho sự không tin chắc này lớn dần lên cho đến khi chúng ta nghi ngờ khả năng làm đúng điều gì đó của mình. Là con người, chúng ta là chủ nhân của những điều mỏng manh dễ vỡ, mỗi cái đó lại làm chúng ta lo âu và chán nản, và làm chúng ta nghi ngờ vào giá trị của mình. Chúng ta không phải là một cỗ máy chính xác như máy móc công nghiệp, chúng ta lo âu, khắc khoải, dễ bị rối tung và làm ầm lên. Nhưng chúng ta lại có khả năng thể hiện đáng ngạc nhiên.
Hãy cảm ơn vì những thử thách. Vì mỗi thử thách mới sẽ xây dựng nội lực và nhân cách của bạn.
Tôi đã học được rằng…
Chúng ta không thể kiểm soát được thế giới xung quanh nhưng chúng ta hoàn toàn có thể làm chủ cuộc sống của chính mình.
Tôi đã học được rằng…
Niềm vui trong việc có được sức mạnh chân chính để nâng đỡ người khác đứng dậy chứ không phải ở sức mạnh giả tạo để hạ người khác xuống.
Tôi đã học được rằng…
Hạnh phúc không đến từ những gì ta đang có, mà từ chỗ ta là ai.
Hy vọng thúc giục chúng ta hành động khi tinh thần chúng ta không nhận biết được phương hướng nữa… Hy vọng là điều kỳ diệu, một điều cần được nuôi dưỡng và ấp ủ và đổi lại nó sẽ làm cho chúng ta luôn sống động… Và hy vọng có thể tìm thấy trong mỗi chúng ta, nó có thể mang ánh sáng vào những nơi tăm tối nhất…
Dễ là khi bạn có được một chỗ trong cuốn sổ địa chỉ của ai đó.
Khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim người đó.
Hôm nay trước khi bạn than vãn về cuộc sống – Hãy nghĩ về ai đó đã lên thiên đàng quá sớm.
Bắt đầu hôm nay, tôi sẽ không còn lo lắng về ngày mai nữa.
Ngày mai sẽ luôn ở đó chờ tôi để biến nó thành tốt đẹp nhất.
Nhưng tôi không thể làm cho ngày mai tươi sáng nhất nếu trước hết tôi không làm cho hiện tại trở nên tuyệt vời nhất.
Hy vọng là một thứ rất tuyệt diệu. Hy vọng cong, xoắn, thỉnh thoảng nó khuất đi, nhưng hiếm khi nó tan vỡ… Hy vọng duy trì cuộc sống của chúng ta mà không có gì có thể thay thế được… Hy vọng cho chúng ta có thể thể tiếp tục, cho chúng ta can đảm để tiến lên phía trước, khi chúng ta tự nhủ là mình sắp bỏ cuộc…
Khi bạn đi trên con đường đời – Với đầy những thăng trầm – Hãy nhớ sự thật này – Một nụ cười bằng mười nếp nhăn.
Đừng sợ chấp nhận rằng bạn chưa hoàn hảo. Điều này sẽ gắn kết con người với nhau.
Tôi đã học được rằng…
Mỗi người đều được sinh ra với một món quà riêng biệt, và cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi mọi người biết chia sẻ món quà ấy với những người chung quanh.
Người bị mất sức khỏe là mất rất nhiều, mất bạn bè là mất nhiều hơn, nhưng mất đi lòng can đảm là mất tất cả.
Để nhận ra giá trị của một năm: Hãy hỏi một sinh viên thi rớt kỳ thi tốt nghiệp.
Để nhận ra giá trị của một tháng: Hãy hỏi một người mẹ mới sinh con chưa đủ tháng.
Để nhận ra giá trị của một tuần: Hãy hỏi biên tập viên của một tờ tuần báo.
Để nhận ra giá trị của một giờ: Hãy hỏi những người yêu nhau đang chờ được gặp nhau.
Để nhận ra giá trị của một phút: Hãy hỏi người vừa lỡ chuyến tàu, xe buýt hoặc máy bay.
Để nhận ra giá trị của một giây: Hãy hỏi người vừa thoát khỏi một tai nạn.
Để nhận ra giá trị của một phần nghìn giây: Hãy hỏi người nhận được huy chương bạc tại Thế vận hội.
Thời gian không chờ đợi ai. Hãy trân trọng mỗi phút giây bạn có. Bạn sẽ trân trọng nó nhiều hơn khi bạn chia sẻ nó với một ai đó đặc biệt !
Ba điều trong cuộc sống không được đánh mất:
Sự thanh thản
Hy vọng
Sự trung thực
Hôm nay trước khi bạn nghĩ về việc nói ra một lời không tử tế – Hãy nghĩ về một ai đó không thể nói được.
Giá trị cuộc sống không phải ở những gì chúng ta làm, ai chúng ta biết, mà chính ở chỗ chúng ta là ai. Bạn thật đặc biệt – Đừng bao giờ quên điều đó.
Điều dễ nhất trong cuộc đời là cười nhạo bản thân vì chúng ta phạm lỗi, buông xuôi và nói “Mình không tốt”. Nhưng điều khó hơn là tin vào bản thân và tiếp tục cuộc sống một cách tích cực. Sai lầm lớn nhất trong cuộc sống là tự hạ thấp mình. Những bi kịch kinh khủng nhất trong đời xuất phát từ sự thiếu tự tin vào bản thân và khả năng của mình.