Từ khóa: Những trích dẫn hay

Những đoạn trích dẫn hay và độc đáo trong các tác phẩm văn học, điện ảnh hoặc, lời nói của người nổi tiếng.Tất cả được tập hợp để tạo nên kho tàng những trích dẫn hay của DanhNgon.Net

Nỗi đau được san sẻ thì nỗi đau vơi đi, nỗi đau bị chôn sâu thì sẽ nhân lên một nỗi đau gấp bội. Hãy mở lòng chia sẻ với ai đó vì ít nhất bạn cũng sẽ tìm được chút bình yên trong tâm hồn.

Hãy chọn yêu một người mà cho dù không thể đáp lại tình cảm của bạn, họ vẫn trân trọng nó. Điều đó hạnh phúc hơn một tình yêu quyết có cho bằng được để đánh mất, nhiều vọng tưởng để vỡ mộng và nhớ nhiệt tình để rồi quên…

Đúng thời điểm hay không đúng thời điểm không quan trọng. Đúng người hay sai người không quan trọng. Quan trọng là có thương hay không thương. Đã thương thì không đúng thời điểm hay kể cả sai người, cũng chẳng thành vấn đề.

Sự im lặng đôi khi làm người ta cảm thấy nặng nề hơn cả ngàn lời nói.

Tác giả:
Từ khóa:

Đã từng là yêu thương thì mãi vẫn sẽ là yêu thương. Chỉ là, chẳng còn bên nhau nữa. Cuối cùng rồi thì anh cũng trở thành điều gì đó thuộc về một phần kí ức đẹp, không biến mất, nhưng nhạt nhòa.

Có những người, có những việc, ta cứ vẫn luôn giữ 1 niềm tin mãnh liệt rằng họ luôn là phép tính hoàn hảo trong bài toán của mình, cho đến khi biết được những việc họ làm, những gì họ nghĩ khiến ta thật sự thất vọng mới biết được phép tính đấy đã sai ngay từ bước ban đầu.

Tôi thích những mối tình câm, tình thầm. Tôi tưởng tượng đó là những mối tình da diết, sâu sắc. Mãi mãi chẳng dám nói thật lòng, cho đến cuối đời, tình ấy vẫn bàng bạc, rập rờn, và mỗi khi có dịp (như đi qua chỗ ngồi cũ, con đường cũ, gương mặt cũ…), ta bỗng thấy nhói ran. Chắc là khó chịu lắm, khi yêu mà giả bộ không yêu, khi buồn cố diễn mặt vui, khi đau tình phải tỏ ra vô tình…

Nếu em hiểu tình yêu là chiếc lá xanh tươi
Chắc em sẽ hiểu nỗi đau mùa lá rụng

Cái gì có nhiều quá tốt quá, thì sợ sẽ nhanh mất, giống như một dòng chảy chảy qua đám cỏ xanh, thoáng chốc hoa tàn, chim bay, sông cạn…Vì hạnh phúc quá, nên càng thấy sợ nỗi khổ đau.

Ngày nhỏ cứ nghĩ rằng, mai này nếu yêu một người sẽ bất chấp tất cả để theo đuổi người ấy. Lớn lên rồi mới biết, để ở bên một người, chỉ tình yêu thôi thì chưa đủ.

Người nói yêu bạn, chưa chắc có thể đợi được bạn. Nhưng người đợi được bạn, chắc chắn sẽ rất yêu bạn…

Cuộc đời này là như thế đấy, đàn ông tìm kiếm giàu sang, phụ nữ tìm kiếm đàn ông. Đàn ông hy sinh phụ nữ để tạo dựng thành công cho chính mình, phụ nữ hy sinh chính mình để tạo dựng thành công cho đàn ông. Nếu chúng ta phải hy sinh nhiều thế thì tuyệt đối không được hy sinh cho nhầm người.

Có chăng một người như thế này trong cuộc sống của bạn: cho dù có biết bao nhung nhớ cũng chẳng thể nào gặp nhau được nữa.

Em không hỏi, anh cũng chẳng nói, đó chính là xa cách. Em hỏi rồi, nhưng anh không nói, đó chính là bất hòa. Em hỏi rồi, anh nói với em, đó chính là tin tưởng. Anh không nói, em không cần hỏi, đó chính là thấu hiểu. Em không hỏi, nhưng anh vẫn nói, đó chính là dựa vào nhau.

Tôi thích những mối tình câm, tình thầm. Tôi tưởng tượng đó là những mối tình da diết, sâu sắc. Mãi mãi chẳng dám nói thật lòng, cho đến cuối đời, tình ấy vẫn bàng bạc, rập rờn và mỗi khi có dịp đi qua chỗ ngồi cũ, con đường cũ, gương mặt cũ… ta bỗng thấy nhói ran.Chắc là khó chịu lắm, khi yêu mà giả bộ không yêu, khi buồn cố diễn mặt vui, khi đau tình phải tỏ ra vô tình…

Mỗi một người đều cất chứa trong đáy lòng một phần thi sầu, một chút thiền ý, ở trên đường đời đông đúc chật chội, chỉ muốn chấm dứt tất thảy sóng gió hồng trần, tìm một nơi an tĩnh qua ngày.

Hai đứa mình cứ thế mà ở cạnh nhau thôi. Không hứa hẹn, không hoài nghi gì về tương lai cả. Anh kể chuyện vui, em cười. Anh tâm sự, em chia sẻ. Em có khúc mắc, anh giải thích.Dù em biết chưa có gì chắc chắn nhưng em vẫn mong mình cứ nắm tay nhau mà đi mãi được như thế…

Tôi là một người chỉ sống trong thế giới của riêng mình. Tôi không muốn bước ra ngoài, mà cũng chẳng dám bước ra ngoài. Tôi là một người bên ngoài tỏ ra rất mạnh mẽ, nhưng nội tâm lại rất mềm yếu. Tôi đa sầu đa cảm, nhưng trước mặt người khác lại luôn mỉm cười, khiến ai cũng nghĩ rằng tôi là một cô gái hạnh phúc luôn hiểu thế nào là đủ. Tôi học được cách đối xử tốt với người khác, nhưng lại không học được cách đối xử tốt với chính mình. Tôi học được sự khoan dung, tôi có thể tha thứ cho những người làm tổn thương tôi, nhưng lại chẳng thể tha thứ cho những lỗi lầm đã qua của bản thân.

Dường như càng lớn, người ta càng phải đối diện với nhiều sự lựa chọn hơn lúc nhỏ, không chỉ đơn thuần là thích thì có thể chọn. Mọi thứ trở nên rắc rối hơn, và luôn luôn có sự do dự song song tồn tại. Cuối cùng, dù là lựa chọn con đường nào đi nữa, chúng ta sẽ vẫn chịu tổn thương

Có lẽ, mỗi một người phụ nữ cho dù là kĩ nữ bán rẻ tiếng cười để mưu sinh, cũng không muốn nhớ lại cả một quá trình – mắt mở trừng trừng chứng kiến tôn nghiêm của mình bị người ta giẫm đạp như vậy.

Vào một thời khắc nào đó, chúng ta đều tưởng rằng bản thân đã trưởng thành rồi. Thế nhưng cho đến một ngày, cuối cùng mới nhận ra, hàm nghĩa của từ “trưởng thành” còn bao gồm dũng cảm, trách nhiệm, kiên cường và bắt buộc phải có hy sinh. Đối mặt với cuộc sống này, chúng ta mãi mãi chỉ là những đứa trẻ. Thực ra, trước khi thực sự trưởng thành, chúng ta đều không hiểu được thế nào là yêu và được yêu.

Anh cứ nghĩ mọi chuyện đơn giản và tưởng rằng mình giỏi, nhưng thật ra không phải đâu, anh chưa đủ giỏi để thấy được sự phức tạp của nó

Tác giả:
Từ khóa:

Hai người vì sao lại tranh cãi, vĩnh viễn không phải vì không còn tình cảm với nhau, mà là tình cảm quá đỗi sâu đậm. Khi hai người yêu thương nhau, một chút mâu thuẫn thôi cũng khiến đối phương tổn thương rất nhiều. Bởi vì coi trọng đối phương, vậy nên mới không thể buông tay được. Thực ra, như vậy quả rất đáng tiếc. Nếu như không yêu, chia tay thì thôi, chẳng hề gì. Nhưng vì có tình cảm, vậy nên hãy rộng lòng và nhẫn nhịn nhau một chút. Tình yêu một đời không phải là không bao giờ tranh cãi, mà là không bao giờ buông tay. Bởi vì yêu nên mới kiên trì ở bên nhau.

Tôi nghĩ rằng, sau cùng, cuộc sống cũng chỉ là một sự chia ly. Nhưng điều đau đớn nhất, chính là không kịp nói lời tạm biệt.