Từ khóa: Những trích dẫn hay

Những đoạn trích dẫn hay và độc đáo trong các tác phẩm văn học, điện ảnh hoặc, lời nói của người nổi tiếng.Tất cả được tập hợp để tạo nên kho tàng những trích dẫn hay của DanhNgon.Net

Cái gì có nhiều quá tốt quá, thì sợ sẽ nhanh mất, giống như một dòng chảy chảy qua đám cỏ xanh, thoáng chốc hoa tàn, chim bay, sông cạn…Vì hạnh phúc quá, nên càng thấy sợ nỗi khổ đau.

Sống đơn giản, thế giới này chính là cổ tích. Tâm phức tạp, thế giới này liền trở thành một mê cung.

Có thể buông đi là quan hệ của bạn; không thể buông đi là sự quan tâm của bạn; đáng chúc mừng là những gì mình từng có; đáng hối tiếc là những thứ của mình đều chỉ là từng có.

Và trong những ngày lang thang, biết đâu bạn may mắn nhận được một nụ cười làm thắt cả tim bạn, trong khoảnh khắc đó, bạn nghĩ cả đời này không bao giờ gặp lại nụ cười ấy ở bất cứ nơi nào nữa.

Đừng bao giờ xem nhẹ nỗi đau của ai. Bởi vì trong thực tế, ai cũng có nỗi khổ riêng. Chỉ là một số người giỏi che dấu hơn người khác mà thôi.

Tác giả:
Từ khóa:

Bạn cần phải hiểu rằng thời điểm duy nhất mà người phụ nữ có thể thay đổi thành công một người đàn ông là khi anh ta còn bé.

“Cậu biết đau lòng là cảm giác gì không ?
Đau lòng chính là nhìn thấy vòng tay người đã từng ôm mình lại đi nắm tay người khác.
Đau lòng chính là đêm nào mình cũng mơ thấy cậu, khi tỉnh lại thì chỉ là bóng đêm vô tận.”

Khi bạn thực sự quan tâm đến ai đó, lỗi lầm của họ sẽ không bao giờ có thể thay đổi được tình cảm của bạn. Bởi chỉ lý trí là nổi giận, còn trái tim mãi mãi giữ những nhịp yêu thương…

Một số người từng xuất hiện trong cuộc đời. Sau đó biến mất. Còn có một số người. Dừng lại rất lâu. Rồi cũng biến mất.

Phải có cái gì đó mất đi, người ta mới nhận ra những ngày bình thường là hạnh phúc ♥

Quên không có nghĩa là xóa sạch ký ức, quên là không để nó vương vấn trong tâm trí chúng ta nữa. Quên cũng không có nghĩa là chúng ta khiến những kỷ niệm thành con số không tròn trĩnh, quên là để “kỉ niệm chỉ còn là kỉ niệm”.
Như thế là một cách chúng ta tôn trọng người cũ, tôn trọng người mới và tôn trọng chính mình.

Em muốn cho anh biết rằng em là một đứa con gái u sầu, thất thường, hẹp hòi, ghen tuông, cùng nhiều tính xấu khác, và em muốn anh hứa với em rằng anh có thể chịu đựng tất cả chuyện đó, bởi vì khi đó em là chính em, và anh là người em cần.

Ra đi không phải bao giờ cũng đồng nghĩa với một sự từ bỏ, đó cũng có thể là một cách để giữ gìn những gì đã trải qua, nếu người ta biết ra đi trước khi quá trễ…

Chúng mình thức dậy mỗi ngày đều mong thấy được mình bên người mình yêu. Thiên đường của người này, đôi khi, chỉ là ánh mắt, bờ vai, tấm lưng, đôi bàn tay của người kia.

Em à, theo anh thấy, thứ ấm áp nhất trên cõi đời này không phải là một cái ôm, mà chính là một cái chăn. Nó rất trung thành, khi em lạnh, nó sẽ luôn ở bên em, trừ khi em nóng, thích ngủ nude, em ruồng rẫy nó. Còn ôm ấp á? Cái đứa ôm em sẽ có ngày trao hơi ấm cho đứa khác thôi, bất chấp em có nude chạy theo van nài nó.

Chỉ đến khi gặp đúng một người-thương-duy-nhất, mới thấy mình sẵn lòng yêu đến chấp nhận đánh đổi tất cả – dẫu cho là niềm đau…

Đôi khi tôi chỉ mong sao được yên tĩnh một mình, không có bất cứ điều gì có thể làm phiền thôi. Đừng nói tôi lạnh lùng, cũng đừng nói tôi vô tình. Tôi thể hiện rằng mình không quan tâm, trên gương mặt tôi thể hiện rằng sao cũng được, nhưng liệu ai biết có những khi trong thâm tâm tôi cuộn sóng lao đến cùng cực của sự thất vọng.

Có những ngày mà điều duy nhất chúng ta có thể làm chỉ là ngước lên nhìn trời rồi cam chịu cười nhạt bằng thứ cảm xúc khiên cưỡng, xong thở dài: “Thôi kệ, tới đâu thì tới, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa!

Có những người bạn, sau khi mất liên lạc thì sẽ không còn là bạn, nhưng lại có những người bạn, cho dù năm tháng vô tình thế nào đi nữa, thì tình cảm trước sau vẫn như một.

Em không thấy vui, chỉ thấy lạc lõng. Thế giới ngoài kia không có thứ em tìm kiếm…

Ngoại trừ người đó, tôi không muốn ai thương tôi cả.Ngoại trừ người đó, tất cả những thứ tình cảm khác đối với tôi thật vướng víu, thừa thải và phiền phức.

Viên mãn nhất trong tình cảm không phải là nắm giữ được bàn tay của một người nhất nhất không rời, mà là khi trải qua bao nhiêu mất mát đổi thay, họ vẫn về để nắm lấy tay bạn…

Đã từng là yêu thương thì mãi vẫn sẽ là yêu thương. Chỉ là, chẳng còn bên nhau nữa. Cuối cùng rồi thì anh cũng trở thành điều gì đó thuộc về một phần kí ức đẹp, không biến mất, nhưng nhạt nhòa.

Rồi đến một ngày bạn sẽ nhận ra rằng thời gian có thể thay đổi tất cả, con tim đổi thay, tình cảm cũng thay đổi, quãng thời gian vui buồn tươi đẹp bên người đó cũng chỉ là chuyện của quá khứ mà thôi…