One friend in a lifetime is much, two are many, three are hardly possible. Friendship needs a certain parallelism of life, a community of thought, a rivalry of aim.
Một người bạn trong cuộc đời là nhiều, hai là quá nhiều, ba là hầu như không thể được. Tình bạn cần sự tương đồng nhất định trong cuộc sống, điểm chung trong suy nghĩ và sự ganh đua trong mục đích.
It is impossible to go through life without trust. That is to be imprisoned in the worst cell of all – oneself.
Không thể đi đến cuối cuộc đời mà không tin tưởng. Điều đó cũng giống như bị cầm tù trong xà lim tồi tệ nhất trong tất cả các xà lim – bản thân mình.
You are forgiven for your happiness and your successes only if you generously consent to share them.
Bạn được tha thứ cho hạnh phúc và thành công của mình chỉ khi bạn sẵn sàng hào phóng chia sẻ chúng.
Nếu bạn không lập ra một chuẩn mực cơ bản cho những điều bạn sẽ chấp nhận trong đời, bạn sẽ thấy mình dễ dàng trượt vào những hành vi và thái độ, hoặc chất lượng cuộc sống thấp hơn nhiều điều mình xứng đáng.
If you don’t set a baseline standard for what you’ll accept in life, you’ll find it’s easy to slip into behaviors and attitudes or a quality of life that’s far below what you deserve.
Bí quyết quen thuộc của nhân vật vĩ đại là: khi gắng hết sức mình làm tròn trách nhiệm, họ không thể có được bạn bè, nhưng họ nhất định có nhiều kẻ thù
Những người phụ nữ thích mặc màu trắng, họ có lòng tự tin, bên cạnh như thể không người. Sự tự tin đó có thể do đã sở hữu những thứ mà nhiều người bình thường khác không tài nào chạm tới nổi. Cũng có thể đến từ chỗ chẳng có gì nhưng cũng không theo đuổi gì.
Tình yêu, là một thời khắc nào đó, không là ưu tú hơn người, hay thích hợp hơn người, đúng thời gian, đúng địa điểm, đúng cảm xúc, xuất hiện, giống như một phản ứng hóa học đặc thù làm nảy sinh cảm giác như điện giật. Sớm một bước, trễ một bước, dù có gặp nhau cũng chỉ là hai người xa lạ…
Thất lang, chàng xem mây trắng kia tự tại đến mức nào? Nếu không có bạo phong, nó có thể vĩnh viễn tự tại như thế. Nhưng vừa có bạo phong, nó sẽ đem theo đầy ngập buồn giận, hóa thân thành mưa, tẩy rửa đại địa. Hoặc là, nó cứ ở nơi nào đó, gió thổi tan cũng thế, gió bắt nó cuốn thành mây đen cũng thế, hóa thành mưa cũng thế, chỉ cần nó nhớ rõ chính mình vốn là một mảnh mây bay nhàn nhã trong thiên địa, thì luôn có thể tự do tự tại.