Những con người ấy, những con người vào một khoảng khắc nào đó đã đi qua đời tôi… giờ họ ở đâu? Họ ở lại trong căn phòng của trái tim tôi, giống như những mặt kính lấp lánh bên dưới tầng tầng bụi… những mảnh ký ức lãng đãng đầy trân quý…
They, people who, at some moment, shared my path… who are they now? In the chamber of my heart, they stay, like gleaming glass that still shines behind layers and layers of dust… precious pieces of fleeting memory…
Tôi để ý thấy rằng thậm chí cả những người khăng khăng rằng mọi thứ đã được định trước và rằng ta không thể thay đổi số phận vẫn nhìn ngang dọc trước khi đi qua đường.
I have noticed that even those who assert that everything is predestined and that we can change nothing about it still look both ways before they cross the street.
Nhiệm vụ của một trường đại học tiến bộ không phải là cung cấp những câu trả lời thích hợp, mà chính phải là đặt ra các câu hỏi thích hợp .
Life in common among people who love each other is the ideal of happiness.
Cuộc sống đồng điệu giữa những người yêu nhau là hạnh phúc lý tưởng.
Tác phẩm văn học thường luôn báo trước cuộc sống. Họ hoàn toàn không phải bê nguyên si cuộc sống, mà thực hiện nhào nặn có mục đích.