Hết mình vì cái thiện – sự cống hiến theo tiếng gọi của lương tâm hơn là vì những ràng buộc từ bên ngoài – vừa là thuốc giải độc cho nỗi đau, vừa là nguồn hạnh phúc lớn lao.
Dedication to goodness-dedication in response to an inner moral mandate rather than external restraint-was both the antidote to the pain and the source of great happiness.
Mỗi chúng ta phải tìm thấy cho bản thân điều gì được cho phép, điều gì bị cấm đoán… cấm đoán đối với mình. Một người có thể chẳng bao giờ vi phạm một điều luật nào, và vẫn là một thằng khốn.
Each of us has to find out for himself what is permitted and what is forbidden… forbidden for him. It’s possible for one never to transgress a single law and still be a bastard. And vice versa.
Mỗi chúng ta, khi đối diện với người khác, đều khoác lên chút phẩm tiết nào đó, nhưng chúng ta biết quá rõ tất cả những điều không thể thú nhận diễn ra trong tim.
Each of us, face to face with other men, is clothed with some sort of dignity, but we know only too well all the unspeakable things that go on in the heart.
Hạnh phúc của một người là kết quả nỗ lực của chính anh ta, một khi anh ta đã biết nguyên liệu cần thiết của hạnh phúc chỉ là một ít can đảm, sự tự chối bỏ ở mức độ nhất định, tình yêu công việc, và trên hết, một lương tâm trong sạch.
One is happy as a result of one’s own efforts once one knows the necessary ingredients of happiness simple tastes, a certain degree of courage, self denial to a point, love of work, and above all, a clear conscience.
Kẻ hèn nhát hỏi câu hỏi, ‘Có an toàn không?’ Người thực tế hỏi, ‘Có mang sáng suốt không?’ Kẻ rỗng tuếch hỏi, ‘Có phổ biến không?’ Nhưng lương tâm hỏi câu hỏi, ‘Có đúng đắn không?’ Và sẽ đến lúc mà một người phải chọn lựa vị thế không an toàn, không mang sáng suốt, cũng chẳng phổ biến, nhưng người ta phải chọn lựa điều đó vì lương tâm bảo điều đó đúng đắn.
Cowardice asks the question, ‘Is it safe?’ Expediency asks the question, ‘Is it politic?’ Vanity asks the question, ‘Is it popular?’ But, conscience asks the question, ‘Is it right?’ And there comes a time when one must take a position that is neither safe, nor politic, nor popular but one must take it because one’s conscience tells one that it is right.