Real generosity toward the future lies in giving all to the present.
Sự hào phóng thật sự đối với tương lai là việc đem cho tất cả trong hiện tại.
It is a kind of spiritual snobbery that makes people think they can be happy without money.
Chính là một dạng màu mè học đòi về tinh thần khiến người ta nghĩ rằng mình có thể thiếu tiền mà hạnh phúc.
Hỏi: Làm thế nào để không lãng phí thời gian?
Đáp: Bằng cách lúc nào cũng ý thức về điều đó.
Những điều có thể làm để lãng phí: Chờ đợi cả ngày bồn chồn trên ghế trong phòng đợi của nha sĩ; đứng trên ban công cả chiều Chủ nhật; nghe bài giảng bằng ngôn ngữ mình không hiểu; đi bằng đường tàu xa nhất và ít thuận tiện nhất, và dĩ nhiên đứng cả buổi xếp hàng trước quầy vé rạp hát và rồi không mua vé; và cứ như vậy…
Query: How contrive not to waste one’s time?
Answer: By being fully aware of it all the while.
Ways in which this can be done: By spending one’s days on an uneasy chair in a dentist’s waiting-room; by remaining on one’s balcony all of a Sunday afternoon; by listening to lectures in a language on doesn’t know; by traveling by the longest and least-convenient train routes, and of course standing all the way; by lining up at the box-office of theaters and then not buying a seat; and so forth.
Cái đẹp không thể chịu đựng nổi, nó khiến chúng ta tuyệt vọng, nó cho chúng ta một giây phút thoáng nhìn cõi vĩnh hằng mà chúng ta muốn vươn tay ra toàn bộ thời gian.
Beauty is unbearable, drives us to despair, offering us for a minute the glimpse of an eternity that we should like to stretch out over the whole of time.
Trong mọi trường hợp, khẳng định rằng một người phải bị loại bỏ hoàn toàn khỏi xã hội vì anh ta tuyệt đối xấu xa cũng tương đương nói rằng xã hội tuyệt đối tốt đẹp, và thời nay chẳng ai có đầu óc bình thường lại tin vào điều đó.
To assert in any case that a man must be absolutely cut off from society because he is absolutely evil amounts to saying that society is absolutely good, and no-one in his right mind will believe this today.
Chỉ có một vấn đề triết học thực sự nghiêm túc và đó là tự sát. Phán xét liệu cuộc đời có đáng sống hay không cũng giống như trả lời câu hỏi cơ bản của triết học. Tất cả những điều còn lại – thế giới có ba chiều hay không, trí óc có chín hay mười hai hạng mục – đều đi sau đó. Đó là những trò chơi; người ta đầu tiên phải trả lời đã.
There is but one truly serious philosophical problem and that is suicide. Judging whether life is or is not worth living amounts to answering the fundamental question of philosophy. All the rest — whether or not the world has three dimensions, whether the mind has nine or twelve categories — comes afterwards. These are games; one must first answer.
Tôi đã thấy đủ những người chết vì một lý tưởng. Tôi không tin vào chủ nghĩa anh hùng; tôi biết nó dễ dàng và tôi đã học được rằng nó có thể đẫm máu. Điều tôi mong muốn là sống và chết cho điều tôi yêu.
I’ve seen of enough of people who die for an idea. I don’t believe in heroism; I know it’s easy and I’ve learned it can be murderous. What interests me is living and dying for what one loves.
Nhưng anh biết không, tôi thấy thân thiết với những kẻ bại trận hơn với những vị thánh. Tính anh hùng và sự thiêng liêng không hấp dẫn tôi. Điều làm tôi thích thú là được làm con người.
But, you know, I feel more fellowship with the defeated than with saints. Heroism and sanctity don’t really appeal to me, I imagine. What interests me is being a man.