Không thể quan tâm nổi, vậy đừng quan tâm nữa.
Không thể có được, vậy cũng chẳng cần nữa.
Nghĩ không thông, vậy đừng nghĩ nữa.
Có những lúc, chúng ta không cần phải nghĩ ngợi quá nhiều, cứ thuận theo trái tim mình là đủ. Cuộc sống này là một chuyến đi cô độc, một mình bạn bước đi, một mình chạy trong cơn bão, một mình lưu lạc; khóc một mình, cười một mình, mạnh mẽ một mình. Cuộc sống chính là như vậy, một lần đau khổ là một lần bạn tự gột rửa chính bản thân, một lần tổn thương là một lần tỉnh giấc. Đã từng bước qua, đã từng mệt mỏi, đã từng rơi nước mắt, chỉ có như vậy bạn mới có thể trưởng thành.
Con đường đời cũng nên rõ ràng như một tấm bản đồ trước mặt, việc bạn cần phải làm là mở tấm bản đồ đó ra và đánh dấu mỗi bước đi của mình, ghi lại những chặng đường bạn đã đi qua, những khó khăn thử thách bạn đã gặp phải, và những kinh nghiệm mà bạn đúc rút được để hoàn thành tốt những chặng đường tiếp theo của cuộc đời mình.
Mỗi ngày bạn đều có thể tiến bộ. Mỗi bước đều có thể có thu hoạch. Nhưng phía trước bạn là con đường mãi kéo dài, mãi dốc lên, mãi mở mang. Bạn biết bạn sẽ không bao giờ đi đến cuối đường. Nhưng điều này không khiến nản lòng, mà chỉ bổ sung thêm vào niềm vui và vinh quang của cuộc hành trình.
Every day you may make progress. Every step may be fruitful. Yet there will stretch out before you an ever-lengthening, ever-ascending, ever-improving path. You know you will never get to the end of the journey. But this, so far from discouraging, only adds to the joy and the glory of the climb.
Người ta đặt câu hỏi bởi vì họ sợ phải nhìn thẳng. Tất cả những gì bạn cần làm là nhìn thẳng và thấy con đường, và khi bạn thấy nó, đừng chỉ ngồi nhìn nó – hãy bước đi.
People create their own questions because they are afraid to look straight. All you have to do is look straight and see the road, and when you see it, don’t sit looking at it – walk.
Đời người rất ngắn, mà cũng rất dài, chớ lo lắng cho tương lai không thể biết trước, càng không cần lưu lại cho dĩ vãng những nuối tiếc không thể vãn hồi. Con người đừng nên hy vọng cả đời mình không gặp phải thất bại suy sụp, không trải qua những thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời, cũng như không bao giờ chịu tổn thương hay chỉ trích, điều đó là không thể! Chỉ cần vào lúc sắp đi đến cuối con đường đời, quay đầu nhìn lại quá khứ, có thể nói với chính mình: Tôi đã nỗ lực, đã từ bỏ, đã thành công, đã thất bại, nhưng tôi không có gì tiếc nuối, tôi đã không làm cho người thân, người yêu, bạn bè mình thất vọng… Đó chính là một cuộc đời hoàn hảo!
Hầu hết con người… giống như chiếc lá lướt chao đảo trong không trung, rung rinh, và rơi xuống mặt đất. Nhưng một số người lại giống như những vì sao đi theo một con đường xác định: gió không chạm tới họ, họ có bên trong mình chỉ dẫn và con đường.
Most people…are like a falling leaf that drifts and turns in the air, flutters, and falls to the ground. But a few others are like stars which travel one defined path: no wind reaches them, they have within themselves their guide and path.
Tôi nghĩ một điều lớn nhất mà chúng ta không được dạy trên thế giới này là khả năng có thể cống hiến cho thế giới điều gì đó giá trị mới thực sự là ý nghĩa cho cuộc hành trình của con người.
I think the biggest thing that we’re not taught in our world is that capability and being able to give something of value to the world is really what the human journey is all about.
Hãy làm hết sức để gieo những hạt giống của tâm hồn bạn vào những người đi cùng bạn trên đường đời, và hãy chấp nhận những điều quý giá mà họ tặng lại cho bạn.
Impart as much as you can of your spiritual being to those who are on the road with you, and accept as something precious what comes back to you from them.
Con người mù quáng đi trên đường đời, lờ đi cái chết giống như những người dự tiệc ngốn ngấu đồ ăn ngon. Họ không nghĩ đến việc sau đó sẽ phải đi vệ sinh, nên chẳng buồn tìm xem liệu có nhà vệ sinh không. Khi tự nhiên đòi hỏi, họ chẳng biết phải đi đâu, và trở nên rối loạn.
People go through life blindly, ignoring death like revellers at a party feasting on fine foods. They ignore that later they will have to go to the toilet, so they do not bother to find out where there is one. When nature finally calls, they have no idea where to go and are in a mess.
Không ai có thể xây dựng cho bạn cây cầu mà bạn phải dùng để bước qua dòng chảy cuộc đời, không ai trừ chính bản thân bạn. Chắc chắn là có vô số con đường và cây cầu và bán thần có thể đưa bạn qua sông; nhưng chỉ khi bạn trả cái giá là chính bản thân; bạn sẽ đem cầm chính mình và thua cuộc. Trên thế gian này có một con đường duy nhất mà không ai khác có thể đi, trừ chính bạn: nó dẫn tới đâu? Đừng hỏi, cứ đi theo nó đi.
Nobody can build the bridge for you to walk across the river of life, no one but you yourself alone. There are, to be sure, countless paths and bridges and demi-gods which would carry you across this river; but only at the cost of yourself; you would pawn yourself and lose. There is in the world only one way, on which nobody can go, except you: where does it lead? Do not ask, go along with it.