Một chiếc váy đẹp có thể trông đẹp trên mắc áo, nhưng điều đó chẳng có nghĩa gì cả. Nó phải được ngắm trên đôi bờ vai, với chuyển động của cánh tay, của chân và thắt lưng.
A beautiful dress may look beautiful on a hanger, but that means nothing. It must be seen on the shoulders, with the movement of the arms, the legs, and the waist.
Nỗi hổ thẹn là lưỡi dao xoáy mãi vào tận đáy lòng. Đau lòng còn chịu đựng được thì nỗi đau thể xác có đáng kể gì đâu?
Bằng cách này hay cách khác, níu giữ một giấc mơ là níu giữ cho mình một nửa của tuổi xuân và hi vọng.
I know of only one duty, and that is to love.
Tôi chỉ biết một nghĩa vụ, và đó là yêu thương.
Bạn không bao giờ trèo vô vọng trên những ngọn núi của chân lý: hoặc bạn sẽ đến một điểm cao hơn điểm hôm nay, hoặc bạn sẽ rèn luyện sức mạnh để bạn trèo được lên cao hơn vào ngày mai.
On the mountains of truth you can never climb in vain: either you will reach a point higher up today, or you will be training your powers so that you will be able to climb higher tomorrow.
Tình yêu là mù quáng nhưng hôn nhân sẽ làm bạn sáng mắt ra
Tôi đã tìm thấy một kiểu thanh bình, một sự trưởng thành mới… Tôi không cảm thấy tốt hơn hay mạnh hơn bất cứ ai, nhưng dường việc người ta có yêu tôi hay không không còn quan trọng nữa – giờ quan trọng hơn là tôi yêu họ. Cảm thấy như vậy làm thay đổi cả cuộc đời; cuộc sống trở thành hành động cho đi.
I had found a kind of serenity, a new maturity… I didn’t feel better or stronger than anyone else but it seemed no longer important whether everyone loved me or not – more important now was for me to love them. Feeling that way turns your whole life around; living becomes the act of giving.
Có rất nhiều người mà tôi khâm phục, noi gương, và thậm chí xây dựng một số phần của cuộc đời tôi theo họ. Tôi học cách họ làm việc, và rồi tôi trải qua một giai đoạn “thử khoác lên” lối suy nghĩ và hành vi của họ. Sau một thời gian, những điều không cần thiết ở tôi biến mất trong khi những điều hữu ích ở lại.
There have been many people whom I have admired, emulated and even modeled parts of my life after. I study how they do things, and then I go through a period of ‘trying on’ those same thinking patterns and behaviors. After a while, what is not essentially me falls away while the useful parts remain.
Người ta nói, nhân sinh như ngồi trên một chiếc xe buýt, cuối cùng cũng sẽ có một bến dừng dành cho bạn, mà nam nữ như hành khách đi qua những trạm đó. Có khi là vì chỗ ngồi trên xe rất thoải mái, không muốn xuống xe, có khi là vì không biết chính mình nên xuống xe, người cả đời không kết hôn chính là tài xế, mỗi ngày nhìn người khác lên lên xuống xuống, đã quá chán chường.
Thật ra thì sự tin tưởng và hạnh phúc cơ bản không cần phải thề thốt. Không xa không rời cho đến giờ chẳng qua chỉ là một lời dối trá.
Một cá nhân chưa hề bắt đầu sống cho tới khi anh ta có thể vượt lên trên những hạn chế của cá nhân để đi tới những mối lo rộng hơn của toàn nhân loại.
An individual has not started living until he can rise above the narrow confines of his individualistic concerns to the broader concerns of all humanity.