Tôi nhớ có một ngày tôi ngồi bên hồ bơi và đột nhiên nước mắt chảy tràn trên má. Tại sao tôi lại bất hạnh như vậy? Tôi có thành công. Tôi có sự bảo đảm. Nhưng vẫn không đủ. Bên trong tôi là bão tố.
I remember one day sitting at the pool and suddenly the tears were streaming down my cheeks. Why was I so unhappy? I had success. I had security. But it wasn’t enough. I was exploding inside.
Chúng ta giết chóc trong mỗi bước chân, không chỉ trong chiến tranh, bạo loạn và xử tử. Chúng ta giết chóc khi nhắm mắt lại trước sự nghèo đói, khổ đau và tủi thẹn. Cũng như vậy, tất cả sự bất kính đối với cuộc sống, tất cả nhẫn tâm, tất cả thờ ơ, tất cả khinh miệt đều chính là giết chóc.
We kill at every step, not only in wars, riots and executions. We kill when we close our eyes to poverty, suffering and shame. In the same way all disrespect for life, all hard-heartedness, all indifference, all contempt is nothing else than killing.
I may not be there yet, but I’m closer than I was yesterday.
Tôi có thể chưa đến được nơi đó, nhưng tôi đã đến gần hơn so với vị trí của tôi ngày hôm qua.
Người con gái có thể ca hát khi mất đi tình yêu, nhưng người giữ của không thể hát ca khi mất đi tiền bạc.
Hãy nắm lấy một ý tưởng. Biến ý tưởng đó trở thành cuộc đời mình – nghĩ về nó, mơ về nó, sống trên ý tưởng ấy. Hãy để trí não, cơ bắp, thần kinh, mọi phần của cơ thể bạn tràn đầy ý tưởng ấy, và gạt mọi ý tưởng khác sang bên. Đó là cách để thành công.
Take up one idea. Make that one idea your life – think of it, dream of it, live on that idea. Let the brain, muscles, nerves, every part of your body, be full of that idea, and just leave every other idea alone. This is the way to success.
People rarely succeed unless they have fun in what they are doing.
Người ta hiếm khi thành công nếu không làm điều mình thấy vui thích.
Về cơ bản tôi là một người lạc quan. Tôi không thể nói tính cách đó là bẩm sinh hay được dưỡng thành. Một phần của việc sống lạc quan là ngẩng đầu về phía mặt trời, chân bước lên phía trước. Có nhiều khoảng khắc tăm tối khi niềm tin của tôi vào nhân loại bị thử thách sâu sắc, nhưng tôi sẽ không, không thể trao mình cho tuyệt vọng. Con đường ấy lát bằng thất bại và cái chết.
I am fundamentally an optimist. Whether that comes from nature or nurture, I cannot say. Part of being optimistic is keeping one’s head pointed toward the sun, one’s feet moving forward. There were many dark moments when my faith in humanity was sorely tested, but I would not and could not give myself up to despair. That way lays defeat and death.
Anyone can sympathize with the sufferings of a friend, but it requires a very fine nature to sympathize with a friend’s success.
Bất kỳ ai cũng có thể thông cảm với những nỗi khổ đau của một người bạn, nhưng để có thể vui chung với thành công của bạn mình thì cần phải có một bản tính tử tế.
Đừng để ai phiền trách bạn. Trong một việc nếu bạn không thành công thì hãy cho là lỗi tại bạn. Đừng đổi lỗi cho ai.