Chuyên mục: Những mảnh ngôn tình

Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..

Cuộc đời thực ra không hề phức tạp, không có thứ gì không thể tan vỡ. Hôn nhân hết sức mong manh, chỉ khẽ đụng nhẹ một cái, sẽ vỡ tan.

Tác giả:

Khi yêu, tưởng rằng người đó là cả cuộc đời của mình, ai ngờ vừa tỉnh giấc mộng, đã đứng bên cạnh một người khác.

Tác giả:

Yêu là quay về ngôi nhà ta từng rời bỏ, nơi đã làm nên ta, nơi thân mật và an yên nhất, nơi ta có thể cho phép mình yếu đuối nhất để sau đó trở nên mạnh mẽ nhất.

Phụ nữ nhất định phải nắm chặt hạnh phúc của mình, đừng tơ tưởng đến của người khác, cũng đừng để người khác có cơ hội xen vào.

Tác giả:

Trước kia cô thường nghĩ rằng hạnh phúc rất xa vời, chỉ sợ bản thân mình sẽ không nắm bắt được, lại không biết con người ta vào thời điểm gặp được hạnh phúc, nắm lấy nó kì thật còn cần phải có dũng khí nhiều hơn so với việc thừa nhận thống khổ.

Tác giả:

Có đôi lúc tình yêu làm cho con người ta trở nên vô cùng hèn mọn, nhỏ bé. … Chuyện tình yêu vốn chẳng thể viện tới đạo đức, đúng sai mà phân định.

Hoàn cảnh gia đình không tốt, nghèo khổ đều không phải là lí do khiến người ta khinh thường cô, chỉ khi cô tự coi rẻ chính mình thì mới khiến người ta xem nhẹ. … đừng oán trách người ta coi thường mình, mọi chuyện đều có nguyên nhân cả.

Trên đời này chỉ có thời gian là không vì bất cứ một ai, bất cứ chuyện gì mà thay đổi. Nhưng thời gian lại có thể thay đổi rất nhiều chuyện, thậm chí có thể thay đổi tất cả.

Tác giả:

Những thứ như giang sơn, được cũng nhanh, mất cũng nhanh, nó đã được định, để các ngươi truy đuổi, nhưng chẳng bao giờ thuộc về bất kỳ ai. Những thứ như nhân tâm, tới nhanh, đi còn nhanh hơn. Nhân tâm không hề chịu chi phối, nhân tâm của mỗi người chỉ thuộc về cá nhân người đó, ngươi tốt với hắn, hắn do do dự dự với ngươi, ngươi lưỡng lự với hắn, hắn lập tức rời bỏ ngươi. Cho nên giang sơn và nhân tâm, kẻ nào muốn có toàn bộ là rất ngu muội, bởi kết cục khó tránh khỏi tịch mịch.

Tác giả:

Nỗi thống khổ của người khác có thể giảm bớt nỗi thống khổ của bản thân, bởi khi biết rằng không chỉ riêng ta là người bất hạnh thì sẽ không sợ đến run rẩy nữa.

Tác giả:
Từ khóa:

Chuyện tình yêu không thể toàn bộ dựa vào ánh mắt, mà phải dùng tâm.

Tác giả:

Vui vẻ thì không nhất định là hạnh phúc nhưng không vui vẻ thì chẳng bao giờ có hạnh phúc cả.

Tác giả:

Mất đi thứ gì đó, vĩnh viễn sẽ không thấy nó, vĩnh viễn không tìm lại được. Nhưng mà, vẫn còn người và vật trước mắt, nên tích cực tranh thủ, hết sức quý trọng. Có lẽ, cuộc đời chính là như thế, mất đi, chấm dứt, bắt đầu, tiếp tục, lại chấm dứt, rồi biến mất… Cho dù thế nào, chúng ta đều muốn gánh hết tai nạn và hạnh phúc của riêng mình, tiến lên phía trước, không quay đầu lại.

Tác giả:

Tôi thường có những giấc mơ dài. Về một khoảng trời xanh màu lá. Nơi ấy bình yên nhưng cũng lặng lẽ lắm, hệt như những nỗi buồn, cứ trở đi trở lại, mãi không buông…

Mục đích hai người ở cùng nhau là mang lại điều tốt đẹp cho lẫn nhau chứ không phải vì đó là điều tốt nhất cho một người.

Con người khi đối mặt với những việc không thể cứu vãn luôn viện đủ mọi giả thiết, dù có vạn giả thiết, việc phải xảy ra vẫn cứ xảy ra.

Tác giả:

Chúng tôi bắt đầu từ tình bạn thời thơ ấu và đến tình yêu đầu đời rồi trở thành một đôi. Và giờ đây là vợ chồng của nhau. Chúng tôi trải qua cùng một thế hệ, chia sẻ cùng nhau những kỉ niệm, và già đi cùng nhau… Sự rung động thân thuộc, tôi thích thế.

Thực ra trên thế giới này, có rất nhiều con đường, dù chọn con đường nào, cũng sẽ không bằng phẳng.

Tác giả:
Từ khóa:

Thích hoặc yêu thì đã sao, đó đều là chuyện của chính mình. Yêu một người, nếu người kia không yêu ngươi, làm ngươi chết đi sống lại, sống còn không bằng chết. Một khi đã như vậy, còn không bằng đừng yêu.

Bạn có thể khiến một cô gái khóc, cũng có thể làm cô ấy tủi thân, nhưng không được khiến cô ấy trầm mặc im lặng. Bởi vì trầm mặc chính là mức độ tổn thương cao nhất, lặng im chính là tiếng khóc đau khổ nhất của một người con gái.

Những thứ con người nắm giữ được thật rất nhiều, nhưng lại luôn luôn quên mất bản thân mình đang nắm giữ cái gì.

Tác giả:

Số mệnh của hoa anh đào thật thê lương, thân cây cứng cáp không biết đã thai nghén qua biết bao mùa nóng lạnh, nhưng lại chỉ có thể rực rỡ giữa nhân gian một thoáng mà thôi… Không! Một thoáng rực rỡ ấy cũng chính là sự vĩnh hằng! Những thứ tốt đẹp chỉ cần từng có đã là đủ rồi…

Tác giả:

Đời người giống như sợi bông trước gió, vui cũng tan tác, buồn cũng tan tác.

Tác giả:
Từ khóa:

Nhân sinh của con người chỉ gói gọn trong vài năm ngắn ngủi, chúng ta nên quý trọng, nắm chắc người yêu và hạnh phúc trong tay.

Tác giả: