Là một bộ sưu tập của những mảnh ngôn tình, những đoạn trích dẫn hay trong các tiểu thuyết ngôn tình hay cũng chỉ là một câu nói vu vơ của một gã khờ nào đó..
Tự cổ chí kim, tình ái hai chữ ấy có khổ sở bi thống đến cỡ nào, thì đám giai nhân tài tử kia vẫn như loài thiêu thân quăng mình vào lửa bỏng, đau khổ mà chẳng buông nửa lời oán thán. Bởi lẽ bởi chuyện hạnh phúc nhất đời người cũng chỉ có một mà thôi.
Mỗi người mẹ, đối với con mình mà nói, từ tận đáy lòng là người thân thiết nhất. Lúc còn ấu thơ, người mẹ giống như một thân cây, che chở cho con chậm rãi trưởng thành. Có lẽ trong quá trình trưởng thành, con trẻ từng có lúc ngây thơ, có lúc chống đối, có lúc lầm lỗi. Có lẽ trong quá trình làm bạn bên cạnh con lớn lên, mẹ từng tức giận, từng khó khăn, từng thất vọng. Nhưng trên thế giới này, không một ai có thể cắt đứt tình cảm giữa người mẹ và đứa con, đó là một loại tình yêu nồng đậm hơn máu, thâm sâu hơn tình.
Những thứ con người nắm giữ được thật rất nhiều, nhưng lại luôn luôn quên mất bản thân mình đang nắm giữ cái gì.
Tôi thích những mối tình câm, tình thầm. Tôi tưởng tượng đó là những mối tình da diết, sâu sắc. Mãi mãi chẳng dám nói thật lòng, cho đến cuối đời, tình ấy vẫn bàng bạc, rập rờn và mỗi khi có dịp đi qua chỗ ngồi cũ, con đường cũ, gương mặt cũ… ta bỗng thấy nhói ran.Chắc là khó chịu lắm, khi yêu mà giả bộ không yêu, khi buồn cố diễn mặt vui, khi đau tình phải tỏ ra vô tình…
“Nếu như có thể làm lại từ đầu, em sẽ bỏ qua tính bướng bỉnh cũng như tự tôn của bản thân. Nếu như có thể quay lại thời khắc ban đầu, em nhất định sẽ nói với anh rằng em rất yêu anh, không hề ít hơn tình yêu anh dành cho em. Nếu như tất cả chỉ như một giấc mộng thì có lẽ sẽ tốt hơn chăng…”
Những lời này, cô ấy cứ lặp đi lặp lại. Cô ấy luôn tưởng tượng rằng, ngày hôm nay chỉ là một cảnh tượng trong mơ. Tỉnh giấc rồi, nhìn sang bên cạnh, người ấy vẫn còn ở đây…
Hạnh phúc không phải là tình cờ tìm được, nó là kết quả của sự tích lũy, là kết quả của sự mong đợi. Có đôi lúc, khi bạn đang tuyệt vọng thì hạnh phúc lại đến bên làm bạn. Mỗi ngày sống trên đời, chỉ cần biết quý trọng những người bên cạnh, quan tâm những gì bạn cần quan tâm thì chắc rằng hạnh phúc sẽ đợi bạn ngay phía trước.
Yêu thầm thật sự là việc vô vọng nhất trên thế giới này. Người ấy không biết gì cả, trong khi cô cứ yêu hết mình và tổn thương sâu sắc.
– Bây giờ tôi phát hiện ra, tình cảm mà không còn phải nhung nhớ, thì không còn gọi là tình cảm nữa rồi.
– Hơi khó hiểu.
– Nhớ nhung là dùng đầu để nghĩ, còn ở bên nhau là dùng mắt để nhìn. Có lẽ tình cảm của sự nhung nhớ luôn đẹp hơn.
– Tại sao?
– Bởi vì đầu óc thì dễ dàng lãng mạn hoá, còn mắt nhìn thì chỉ có thể phản ánh hiện thực mà thôi.
Có những thứ cho đến phút cuối cùng trước khi mất đi mới đẹp nhất, huy hoàng nhất… Đã bỏ lỡ ban mai, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ hoàng hôn…
Nếu như bạn không có khả năng gặp được loại tình yêu thiên trường địa cửu, cũng đừng nên phủ nhận trên đời sẽ không có loại tình yêu đó.
Lòng người đôi khi thật đáng sợ, khi bạn yêu anh ta, bất luận anh ta nói gì, bạn đều nguyện ý tin tưởng. Nhưng một khi tâm đã chết, không chỉ trong lời nói, mà những gì thuộc về anh ta, bạn đều hoài nghi hết thảy.
Có lẽ khi chúng ta còn nhỏ, không hiểu tấm lòng bố mẹ, nên chúng ta mới phản kháng. Nhưng khi bạn đã trải qua thời kỳ nổi loạn đó, tâm hồn đã trưởng thành, hiểu được nhiều đạo lý hơn, thì bạn sẽ cảm nhận được tấm lòng của họ. Đúng vậy đấy, hãy nhìn xem, tóc của bố đã bạc chưa, gương mặt mẹ đã có thêm bao nhiêu nếp nhăn, đây đều là vì già đi do lo lắng cho chúng ta.
Đừng hận một người mà bạn đã từng yêu, đừng cố tìm hiểu lý do chia tay, đừng suy nghĩ quá nhiều về những điều phức tạp. Bất luận cuộc sống này có bao phần khó khăn, cuối cùng bạn chắc chắn sẽ tìm được một người khiến bạn cam tâm tình nguyện ngốc nghếch yêu người ấy. Sẽ không ai thay bạn chịu đựng tất cả nỗi đau thương, con người rồi sẽ phải học cách trưởng thành. Quay người lại, để cho bản thân vui vẻ hạnh phúc…
Phụ nữ sợ gì nhất? Có lẽ không phải là yêu đơn phương mà là để vuột mất tình yêu. Còn điều gì sẽ làm phụ nữ hận nhất? Thực ra là chạm mặt tình cũ nhưng anh ta lại đang sống vui vẻ hơn mình.phu
Tôi thích những mối tình câm, tình thầm. Tôi tưởng tượng đó là những mối tình da diết, sâu sắc. Mãi mãi chẳng dám nói thật lòng, cho đến cuối đời, tình ấy vẫn bàng bạc, rập rờn, và mỗi khi có dịp (như đi qua chỗ ngồi cũ, con đường cũ, gương mặt cũ…), ta bỗng thấy nhói ran. Chắc là khó chịu lắm, khi yêu mà giả bộ không yêu, khi buồn cố diễn mặt vui, khi đau tình phải tỏ ra vô tình…