Yêu thì ngọt ngào. Thất tình thì đắng cay… Có người thắc mắc, vì sao tình yêu lại vô duyên vô cớ mất đi, vì sao nói chia tay là chia tay ngay được? Thế nhưng chẳng ai hỏi, vì sao lúc đầu hai người lại yêu nhau? Nếu có thể trả lời được câu sau, thì nhất định cũng sẽ trả lời được câu trước… Tôi thà rằng tin là vô duyên vô cớ, chứ cũng không chịu tin là vì chán, vì ghét mà cuối cùng… chia tay!
Em có thể nói gì đây, chúng ta đã có biết bao nhiêu kỷ niệm… bao nhiêu điều để hồi tưởng lại. Em đã học được nhiều từ anh, đã nhận được nhiều biết bao nhiêu. Em yêu cách anh khiếm em cười, em ghét cách anh làm em khóc, nhưng điều em ghét nhất là khi chúng ta nói lời chia tay.
What can I say, we have so many memories… so many things to look back on. I learned so much from you, gained so much. I loved the way you made me laugh, I hated the way you made me cry, but what I hated most was when we said good-bye.
Rất nhiều thứ có thể sửa chữa. Đồ vật có thể sửa chữa. Nhưng nhiều khi những mối quan hệ giữa người và người không thể sửa chữa, bởi chúng không nên được sửa chữa. Bạn lên một con tàu giương buồm ra khơi, và đối phương tiến vào chốn huyên náo nơi đất liền, hoặc đã lên một con tàu khác, và bạn chỉ đơn giản là không thể ở bên nhau nữa. Bởi vì điều đó là không nên.
Lots of things can be fixed. Things can be fixed. But many times, relationships between people cannot be fixed, because they should not be fixed. You’re aboard a ship setting sail, and the other person has joined the inland circus, or is boarding a different ship, and you just can’t be with each other anymore. Because you shouldn’t be.
Một vài trái tim được hàn gắn, một vài trái tim nát tan, mặc dù chẳng bao giờ có ai muốn vậy, bởi tình yêu luôn được thề thốt đầu bạc răng long. Tôi đã khóc, và cầu nguyện, và van xin, chỉ mong tình yêu bền vững. Hy vọng là tất cả những gì tôi cần, và đau đớn là tất cả những gì tôi tìm thấy.
Some hearts are broken and mended, others are shattered or torn, although it was never intended, for love is eternally sworn, I’ve cried and prayed and pleaded, for that love to hold its ground. Hope was all I needed, and pain was all I found.
Đừng bao giờ tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử, đừng bao giờ từ bỏ nếu bạn vẫn cảm thấy mình làm được. Đừng bao giờ nói mình không còn yêu người đó nữa nếu bạn không thể buông tay.
Never say goodbye when you still want to try, never give up when you still feel you can’t take it. Never say you don’t love the person anymore when you can’t let go.
Ở đời, chẳng ai có trách nhiệm phải yêu thương ai hết. Người luôn yêu em rồi cũng sẽ rời bỏ em khi nhẫn nại cùng tự tôn đều mất đi. Người ta đâu chỉ sống để đơn phương phía sau, mãi nhìn về một hướng.Em rồi sẽ hiểu, từ bỏ đôi khi đồng nghĩa với thở dài…thanh thản buông tay một người để tìm kiếm cả bầu trời xanh…Vì ai lại bên ai mãi được đâu…
Đôi khi họ nhắc tới tên anh, và rồi ai đó hỏi em liệu em biết anh không. Em quay đi, nhớ về tất cả khoảng thời gian chúng ta ở bên nhau, chia sẻ tiếng cười, nước mắt, những câu đùa và vô số nữa, và rồi, anh ra đi không lời giải thích. Em nhìn về nơi họ đang chờ đợi câu trả lời của em và em nói khẽ, ‘Đã từng có lúc… tôi nghĩ mình biết.’
Somehow they mentioned your name, and someone asked me if i knew you. Looking away I thought of all the times we had together, sharing laughter, tears, jokes, and tons more, and then, without explanation you were gone. I looked to where they were waiting for my answer and then I said softly, ‘Once… I thought I did.’