Người thầy trung bình chỉ biết nói, Người thầy giỏi biết giải thích, Người thầy xuất chúng biết minh họa, Người thầy vĩ đại biết cách truyền cảm hứng .
Giờ khi người lớn là một phần của môi trường quanh trẻ; người lớn phải điều chỉnh bản thân theo nhu cầu của trẻ nếu người lớn không muốn cản trở trẻ và nếu người lớn không muốn thay thế trẻ trong những hoạt động cần thiết để phát triển.
Now the adult himself is part of the child’s environment; the adult must adjust himself to the child’s needs if he is not to be a hindrance to him and if he is not to substitute himself for the child in the activities essential to growth and development.
We could never learn to be brave and patient, if there were only joy in the world.
Chúng ta không bao giờ có thể học được sự can đảm và kiên nhẫn nếu chỉ có niềm vui trên thế gian này.
Thầy giáo của anh có thể dắt anh đến cửa; đạt được sự học là việc tùy thuộc vào mỗi người .
Chúng ta không thể dạy bảo cho ai bất cứ điều gì, chúng ta chỉ có thể giúp họ phát hiện ra những gì còn tiềm ẩn trong họ .
Nhà trường phải luôn luôn có chủ trương tạo cho học trò một cá tính cân đối chớ không nên biến chúng thành một nhà chuyên môn.
Trong đời tôi, tôi đã sống, tôi đã yêu, tôi đã lạc lối, tôi đã bỏ lỡ, tôi đã gây tổn thương, tôi đã được tin tưởng, tôi đã phạm sai lầm, nhưng trên hết, tôi đã học hỏi.
In my life, I’ve lived, I’ve loved, I’ve lost, I’ve missed, I’ve hurt, I’ve trusted, I’ve made mistakes, but most of all, I’ve learned.
Đêm dài quá, trằn trọc mãi không ngủ được nên lồm cồm bò dậy khỏi giường đi lấy chai nước uống. Lúc đi lên liền phát hiện một con gián ngay bậc thang, bèn đi tới bên cạnh, ngồi xuống, vừa tu chai nước vừa tán dóc với nó, kể ra hết những muộn phiền, những tâm sự không bao giờ kể cho ai nghe, những áp lực trong học tập, cuộc sống đã dồn nén bấy lâu nay. Vừa kể vừa khóc. Sau đó mình đứng dậy đạp chết nó. Mặc dù không muốn tí nào. Không còn cách nào khác.
VÌ NÓ ĐÃ BIẾT QUÁ NHIỀU…
Khi người sáng suốt không hiểu, anh ta nói: “Tôi không hiểu.” Kẻ khờ và kẻ không được giáo dục xấu hổ về sự ngu dốt của mình. Họ im lặng trong khi câu hỏi có thể đem đến cho họ tri thức.
When a wise man does not understand, he says: “I do not understand.” The fool and the uncultured are ashamed of their ignorance. They remain silent when a question could bring them wisdom.
Nếu ở Hoa Kỳ chỉ có một lời để lưu truyền từ thế hệ phụ huynh đến thế hệ con em của họ thì đó chỉ là một câu gồm hai chữ Tự tân. Và nếu ở mỗi thành phố có một ngôi đền dành cho sự tự tân, thì đó là ngôi trường học của nơi đó.