Đêm dài quá, trằn trọc mãi không ngủ được nên lồm cồm bò dậy khỏi giường đi lấy chai nước uống. Lúc đi lên liền phát hiện một con gián ngay bậc thang, bèn đi tới bên cạnh, ngồi xuống, vừa tu chai nước vừa tán dóc với nó, kể ra hết những muộn phiền, những tâm sự không bao giờ kể cho ai nghe, những áp lực trong học tập, cuộc sống đã dồn nén bấy lâu nay. Vừa kể vừa khóc. Sau đó mình đứng dậy đạp chết nó. Mặc dù không muốn tí nào. Không còn cách nào khác.
VÌ NÓ ĐÃ BIẾT QUÁ NHIỀU…
Chúng ta không thể dạy bảo cho ai bất cứ điều gì, chúng ta chỉ có thể giúp họ phát hiện ra những gì còn tiềm ẩn trong họ .
Sự gương mẫu của người thầy giáo là tia sáng mặt trời thuận lợi nhất đối với sự phát triển tâm hồn non trẻ mà không có gì thay thế được.
Người thầy trung bình chỉ biết nói, Người thầy giỏi biết giải thích, Người thầy xuất chúng biết minh họa, Người thầy vĩ đại biết cách truyền cảm hứng .
Thầy giáo của anh có thể dắt anh đến cửa; đạt được sự học là việc tùy thuộc vào mỗi người .
Tôi dường như không phải là thầy giáo…và những con đường dẫn đến trái tim tuổi thơ sẽ bị đóng kín đối với tôi nếu tôi chỉ là người đứng trên bục giảng.
Không nên dạy cho trẻ em những gì chúng phải suy nghĩ, mà dạy cho chúng cách suy nghĩ.