Tại sao chúng ta lại vội vàng? Bởi những người vội vã đi qua cuộc đời cũng là gấp gáp đi tới huyệt mộ. Điều đó chẳng mang lại được gì. Hãy dành đủ thời gian cho mọi chuyện bạn làm. Hãy dành thời gian để ăn đúng mực. Hãy dành thời gian để nghỉ ngơi và chơi đùa. Hãy dành thời gian để tỏ ra lịch sự. Hãy dành thời gian để bước qua đường đời – và nếu bạn ngã lăn xuống giữa đất đá, hãy đứng dậy và đi tiếp; đừng để sự vội vã hay lo lắng làm bạn chệch đường. Hãy nghiền ngẫm bản tính của mình. Bạn sẽ khỏe mạnh, hạnh phúc và thành công.
Why do we hurry? For they who hurry through life are hastening the tomb. It doesn’t pay. Take time sufficient for everything you do. Take time to eat properly. Take time to rest and play. Take time for politeness. Take time to pass over the road of life – and if you fail and fall among the rocks, arise again and struggle on; let not hurry nor worry divert you from your path. Study your nature. You will be healthy, happy and successful.
Các em không hiểu chuyện là vì chưa có kinh nghiệm, cho nên không biết sợ là như thế nào, mà ngay cả chuyện của người xung quanh cũng chẳng thèm quan tâm, các em chỉ cảm thấy thất tình và những chuyện vặt vãnh là quan trọng. Chúng ta phải quý trọng thời gian, nó không chờ chúng ta, mà chính chúng ta phải chạy theo nó, và có những người suốt ngày cứ chìm đắm trong nỗi đau của mình mà không chịu tiến về phía trước và đương nhiên họ mất đi sự định hướng cho tương lai của mình, thế nhưng không cần vì vậy mà khinh khi bản thân, không cần lo sẽ bị ai cười chê.
Hỏi: Làm thế nào để không lãng phí thời gian?
Đáp: Bằng cách lúc nào cũng ý thức về điều đó.
Những điều có thể làm để lãng phí: Chờ đợi cả ngày bồn chồn trên ghế trong phòng đợi của nha sĩ; đứng trên ban công cả chiều Chủ nhật; nghe bài giảng bằng ngôn ngữ mình không hiểu; đi bằng đường tàu xa nhất và ít thuận tiện nhất, và dĩ nhiên đứng cả buổi xếp hàng trước quầy vé rạp hát và rồi không mua vé; và cứ như vậy…
Query: How contrive not to waste one’s time?
Answer: By being fully aware of it all the while.
Ways in which this can be done: By spending one’s days on an uneasy chair in a dentist’s waiting-room; by remaining on one’s balcony all of a Sunday afternoon; by listening to lectures in a language on doesn’t know; by traveling by the longest and least-convenient train routes, and of course standing all the way; by lining up at the box-office of theaters and then not buying a seat; and so forth.