Khi nói với những kẻ thông thái nửa vời, hãy nói điều nhảm nhí. Khi nói với những kẻ dốt nát, hãy khoe khoang. Khi nói với những người khôn ngoan, hãy nhún nhường và xin họ lời khuyên.
When you talk to the half-wise, twaddle; when you talk to the ignorant, brag; when you talk to the sagacious, look very humble and ask their opinion.
Nếu bạn muốn biết làm sao để người ta xua đuổi bạn và cười cợt đằng sau lưng bạn, hay thậm chí căm ghét bạn, đây là công thức: Đừng lắng nghe ai lâu. Nói liên miên về mình. Nếu bạn có ý tưởng gì trong lúc người khác đang nói, đừng chờ cho tới khi anh ta nói hết: nhảy ngay vào và cắt ngang giữa câu nói.
If you want to know how to make people shun you and laugh at you behind your back and even despise you, here is the recipe: Never listen to anyone for long. Talk incessantly about yourself. If you have an idea while the other person is talking, don’t wait for him or her to finish: bust right in and interrupt in the middle of a sentence.
Bất cứ khi nào bạn xung đột với ai đó, có một yếu tố có thể tạo ra sự khác biệt giữa hủy hoại mối quan hệ và làm nó trở nên sâu sắc hơn. Yếu tố đó là thái độ.
Whenever you’re in conflict with someone, there is one factor that can make the difference between damaging your relationship and deepening it. That factor is attitude.
Lời ước hẹn phải hợp nghĩa thì mới giữ được. Cung kính phải hợp lễ thì mới tránh được nhục. Thân cận với người đáng cho mình thân cận thì người đó mình có thể tôn kính được.
信近於义,言可复也;恭近於礼,远耻辱也;人不失其亲,亦可宗也。
Tín cận ư nghĩa, ngôn khả phục dã; cung cận ư lễ, viễn sỉ nhục dã; Nhân bất thất kỳ thân, diệc khả tông dã.
Luật đơn giản khi ứng phó với những người khó ở cùng là hãy nhớ rằng người này đang cố gắng thể hiển sự ưu việt của mình; và bạn phải ứng phó với anh ta từ quan điểm đó.
A simple rule in dealing with those who are hard to get along with is to remember that this person is striving to assert his superiority; and you must deal with him from that point of view.
Sai; phải, quấy; tốt, xấu; tài và bất tài… đều tùy thuộc vào sự uyển chuyển, tỉnh sáng của tâm. Phật pháp vốn là pháp bất định, nếu sống cứ chấp chặt một bên, ứng xử không hợp lúc hợp thời thì dễ chuốc lấy tai họa, khổ lụy. Bởi vậy, người trí tuy hay nhìn vào nội tâm, song ứng đối với ngoại giới luôn nhanh lẹ, khế cơ khế thời. Đôi lúc thấy như hay, đôi lúc nhìn như dở! Họ tùy duyên, song lại bất biến! Điểm chính là tâm tư phải bình an, tĩnh lặng thì mới có được sự hành xử sáng suốt, ít lỗi lầm.