Hôm nay, nhiều người lựa chọn sống theo cách mà họ sẽ là một mẫu hình tích cực cho con trẻ của họ. Sao không là bạn?
Hãy bận tâm tới phẩm tính của mình hơn là danh tiếng của mình, bởi vì phẩm tính là con người thực sự của bạn, trong khi danh tiếng chỉ là cách người khác nghĩ về bạn.
Be more concerned with your character than your reputation, because your character is what you really are, while your reputation is merely what others think you are.
Giác ngộ chẳng có gì khó hiểu. Chỉ lột vỏ chuối ra bỏ vào miệng là bạn sẽ biết ngay hương vị của nó. Bạn phải thực hành để tự mình chứng ngộ, và bạn cần phải kiên trì. Nếu thành đạo dễ dàng thì mọi người đã làm rồi. Tôi bắt đầu vào chùa từ lúc tám tuổi và trở thành nhà sư đã hơn bốn mươi năm; còn bạn thì chỉ muốn hành thiền một hai đêm thôi để đi thẳng đến niết bàn. Đâu phải chỉ cần ngồi xuống là tức khắc giác ngộ. Không phải chỉ cần một người nào đó gõ vào đầu bạn một cái là bạn thành đạo ngay.
Enlightenment isn’t difhard to understand. Just take a banana and put it into your mouth, then you will know what it tastes like. You have to practice to experience realization, and you have to preserve. If it were so easy to become enlightened, everyone would be doing it. I started going to the temple when I was eight years old, and I have been a monk for over forty years. But you want to meditate for a night or two and go straight to nibbana. You don’t just sit down and – zip! – there you are, you know. You can’t get someone to blow on your head and make you enlightened either.
Tôi luôn cố gắng học hỏi từ quá khứ, nhưng tôi lên kế hoạch cho tương lai bằng cách tập trung vào hiện tại. Đấy mới là nơi có niềm vui.
Thế gian này, mỗi ngày đều có vở diễn vui buồn, hợp tan, có người đánh mất tình yêu cũ, cũng có người nhặt được tình yêu mới. Dây dưa níu kéo mãi với nỗi đau khổ trong quá khứ chi bằng bắt đầu lại từ đầu, tìm kiếm ai đó thuộc về tôi để bắt đầu một mối tình thật sự.
Tránh né tình cảm là chuyện bất bình thường nhất. Nếu ở tận sâu nơi đáy lòng, không thể cảm nhận được linh hồn mình hướng về đâu, tình cảm mới gọi là tàn khuyết.
Để quên đi người mình yêu thì chỉ có hai cách. Một là để mọi chuyện diễn ra theo quy luật tự nhiên, hàng ngày hàng giờ vẫn nhớ đến hình bóng người ấy, nhưng cố gắng không gặp lại nhau, bạn sẽ quên đi người ấy theo thời gian, một tháng không được thì một năm, một năm không được thì hai năm, rồi sẽ có một ngày hình bóng người đó biến mất khỏi tâm trí mà bạn không hề hay biết, thời gian sẽ hàn gắn mọi vết thương lòng. Hai là yêu một người khác, như vậy những kỷ niệm cũ sẽ tàn phai theo năm tháng, đây là liều thuốc diệu kỳ nhất.
Các cậu bé cô bé cần cơ hội để ở bên cha của mình, để được ông dỗ vui, và nếu có thể, được làm gì đó cùng ông. Chơi mười lăm phút vui vẻ và rồi nói, “giờ bố sẽ làm việc” còn hơn bỏ cả ngày cáu kính ở sở thú.
Boys and girls need chances to be around their father, to be enjoyed by him and if possible to do things with him. Better to play fifteen minutes enjoyably and then say, ‘Now I’m going to read my paper’ than to spend all day at the zoo crossly.
Learn from yesterday, live for today, hope for tomorrow. The important thing is not to stop questioning.
Học từ ngày hôm qua, sống ngày hôm nay, hi vọng cho ngày mai. Điều quan trọng nhất là không ngừng đặt câu hỏi.