Trong sự vùi dập của số phận, điều dễ nhìn thấy nhất là khí tiết của một người.
Ôi,tai của con người,đối với lời khuyên thì điếc,còn đối với lời xu nịnh thì không!
Ái tình không nhìn bằng mắt mà bằng tâm hồn. Vì vậy, nhân loại khắc họa Thần Tình ái có hai cánh nhưng con mắt mù lòa.
Tình yêu là một ngôi sao, tất cả những con thuyền lạc đường, tuy không biết thiên văn, nhưng lại nhờ nó dẫn đường.
Nhịp bước của thời gian có 3 loại: “tương lai” đủng đỉnh đến muộn, “hiện tại” mất mau, “quá khứ” mãi mãi dừng lại.
Lo buồn của học giả là hiếu thắng, lo buồn của nhà âm nhạc là ảo tưởng, lo buồn của quan hầu là giảo hoạt, lo buồn của người đàn bà là soi mói, lo buồn của người đang yêu là tập hợp của tất cả những thứ ấy.
Đau buồn đè nén không thể tiết ra giống như bếp lò bị tắc, có thể thiêu một trái tim thành tro bụi.
Yêu đương chính là một cơ hội ngẫu nhiên, có người bị thần tình yêu bắn trúng mũi tên, có người lại tự mình lao vào lưới.
Âm nhạc có một ma lực có thể cảm hóa lòng người hướng tới cái thiện, cũng có thể dẫn người ta đi trên con đường trụy lạc.
Lúc còn là tình nhân, người đàn ông là người đau khổ nhất. Lúc thành vợ chồng rồi, người đàn bà chịu thiệt thòi nhiều nhất.
Khi trí tuệ và số phận giao chiến với nhau, nếu trí tuệ có gan dám làm dám chịu thì số phận sẽ không có cơ hội xô ngã nó.
Dẫu em có nghi ngờ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé.