Lo buồn của học giả là hiếu thắng, lo buồn của nhà âm nhạc là ảo tưởng, lo buồn của quan hầu là giảo hoạt, lo buồn của người đàn bà là soi mói, lo buồn của người đang yêu là tập hợp của tất cả những thứ ấy.
Đau buồn đè nén không thể tiết ra giống như bếp lò bị tắc, có thể thiêu một trái tim thành tro bụi.
Trí tuệ càng che đậy thì càng sáng láng, giống như dung mạo xinh đẹp của bạn vì ẩn sau tấm the đen mà càng làm rung động lòng người.
Nếu bạn có thể nói ra trong lòng bạn cảm thấy vui như thế nào, thì niềm vui của bạn chỉ có giới hạn.
Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé.
Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé.
Con đường của vinh quang rất nhỏ hẹp, một người chỉ có thể đi tới không thể trở lui.
Dẫu em có nghi ngờ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé.
Trong sự vùi dập của số phận, điều dễ nhìn thấy nhất là khí tiết của một người.
Nhịp bước của thời gian có 3 loại: “tương lai” đủng đỉnh đến muộn, “hiện tại” mất mau, “quá khứ” mãi mãi dừng lại.
Nếu bạn không nhớ được những việc ngốc nghếch lặt vặt nhất mà bạn làm vì tình yêu, bạn không được xem đã yêu thật lòng.
Âm nhạc có một ma lực có thể cảm hóa lòng người hướng tới cái thiện, cũng có thể dẫn người ta đi trên con đường trụy lạc.