Nhân loại luôn có một chỗ độc đáo: nó lưu giữ hai bộ phép tắc đạo đức – một bộ lén lút, một bộ công khai; một bộ chân chính, một bộ làm bộ làm tịch.
Thị phi chi tâm trí chi đoan dã.
(Ta phân biệt được điều phải lẽ trái đều do đức trí cả.)
Bạn có thể khiến mọi người rời bỏ quê hương họ, nhưng bạn không thể cướp mất quê hương trong trái tim họ.
Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi dừng lại! Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao!
Nếu có một ngày chúng ta không còn yêu nhau nữa, xin anh hãy làm như chúng ta chưa từng quen biết, dù trên đường có lướt qua nhau cũng xin đừng quay đầu nhìn lại. Em sợ nghe những câu hỏi thăm ấy, lại càng cảm thấy xa lạ. Thật sự gặp lại không bằng cứ thế nhớ nhung.
Cái ngày mà một phụ nữ đi qua trước mặt bạn, tỏa ánh sáng cho bạn bước theo chân nàng, thì cái ngày đó bạn khốn đốn rồi, bạn đã yêu. Hình ảnh của nàng sẽ đưa bạn sang một lĩnh vực rực rỡ của tâm hồn bạn, nơi không có gì phải cũng chẳng có gì trái, đó là lĩnh vực của cái đẹp và tình yêu. Lúc này bạn chỉ còn một việc để làm : ” Nghĩ đến nàng thiết tha đến mức nàng buộc phải nghĩ đến bạn”
Trong thế giới của chúng ta, nơi mà tính ‘cá nhân hóa’ lan tràn, những mối quan hệ là phúc ân tốt xấu lẫn lộn. Chúng chao đảo giữa giấc mơ ngọt ngào và cơn ác mộng, và không thể biết được khi nào thì hai loại ấy chuyển hóa thành nhau.
In our world of rampant ‘individualisation’, relationships are mixed blessings. They vacillate between a sweet dream and a nightmare, and there is no telling when one turns into the other.
Con người hành động tàn bạo chừng nào hậu quả của nhận thức chỉ xuất hiện qua nguyên tắc trí nhớ, cũng giống như những bác sĩ thực nghiệm chỉ có thực hành mà thiếu đi lí thuyết.
Men act like brutes in so far as the sequences of their perceptions arise through the principle of memory only, like those empirical physicians who have mere practice without theory.