Bản chất của một người không nằm ở mặt anh ta bộc lộ với bạn mà ở chỗ anh ta không hề bộc lộ với bạn.
Tình cảm chính là tình yêu bản thân, lo lắng với đau khổ, sợ hãi cái chết và hướng tới hạnh phúc.
Có ai sẽ vì một lời tạm biệt mà thích một người không? Tôi tin nhất định là có, khi còn trẻ chúng ta có đủ lý do để thích một người một cách nghiêm túc, đến khi lớn lên, chúng ta cũng đủ lý do để nghiêm túc phụ lòng một người. Do đó những tình cảm non nớt nhất của giây phút đầu tiên, luôn luôn sẽ ghi nhớ cả đời. Hoặc giả thật là ngày tháng tốt, giờ phút xưa.
Tự do chính đáng là hành động theo ý chí của ta và không bị cản trở trong giới hạn bao quanh ta được hình thành từ quyền tương đương của người khác. Tôi không bổ sung “trong giới hạn của luật pháp”, bởi luật pháp thường không là gì hơn ngoài ý chí của bạo chúa, và luôn luôn là như vậy khi nó vi phạm quyền của cá nhân.
Rightful liberty is unobstructed action according to our will within limits drawn around us by the equal rights of others. I do not add ‘within the limits of the law’ because law is often but the tyrant’s will, and always so when it violates the rights of the individual.
Don’t be content with doing only your duty. Do more than your duty. It is the horse that finishes a neck ahead wins the race.
Đừng hài lòng với việc chỉ hoàn thành nhiệm vụ của mình. Hãy làm nhiều hơn thế. Con ngựa về đích trước hơn một cái cổ là con ngựa thắng cuộc đua.
Tôi vẫn còn nhớ mẹ thường hay nói với tôi, khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không hề có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác lại vui hơn. Và đừng bao giờ quay lưng lại với một con người như vậy. Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc. Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi buổi tối ghé ngồi lại với họ trong im lặng. Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi có thích ăn bắp rang không…