Tôi nghĩ tiền bạc khiến con người vượt hơn bản thân mình. Nếu bạn keo kiệt, bạn có nhiều hơn để mà keo kiệt. Nếu bạn hào phóng, bạn có nhiều hơn để cho đi. Nó là một công cụ phóng đại. Trong thế giới ngày nay, nó là hư vô. Nó là những số một và những số không. Trong ngân hàng ngày nay, nó thậm chí không còn là giấy nữa. Nó giống như một khung vẽ. Nó giống như kẻ biến hình. Bạn chiếu gì vào nó, nó hiện lên cái đó. Nó là công cụ để dùng cho những điều tốt đẹp lớn lao trong đời. Nó là ánh phản chiếu của quyền lực. Nó là quyền lực có thể mang theo.
I think money makes people more of who they are. If you’re mean, you’ve got more to be mean with. If you’re giving, you’ve got more to give. It’s a magnifying device. In today’s world, it’s nothing. It’s ones and zeros.In banks today, it’s not even paper anymore. It’s like a canvas. It’s like a shape-shifter. Whatever you project on it, it’s there. It’s a tool to use for the greater good in your life. It’s a reflection of power. It’s portable power.
Lý do đơn giản mà hầu hết mọi người thất bại về mặt tài chính không phải là vì thiếu kế hoạch, không phải vì thiếu lời khuyên tốt, thậm chí không phải vì thiếu vốn. Chỉ có một lý do thôi – họ gắn sự đau đớn với ý tưởng có tiền nhiều hơn là ý tưởng KHÔNG có tiền.
The simple reason that most people fail financially is not because of the lack of a plan, it’s not because of good advice, it’s not even because of a lack of capital. It is for one reason—they attach more pain to the idea of having money, than NOT having it.
Đem tiền đi cho là chuyện dễ dàng và nằm trong khả năng của bất cứ ai. Nhưng quyết định người được cho, cho bao nhiêu và khi nào, vì mục đích nào và như thế nào, không phải nằm trong khả năng của tất cả, và cũng không phải chuyện dễ dàng.
To give away money is an easy matter and in any man’s power. But to decide to whom to give it and how large and when, and for what purpose and how, is neither in every man’s power nor an easy matter.
Nhiều người sai lầm khi nghĩ rằng tất cả thử thách trong đời sẽ biến mất nếu họ có đủ tiền. Không gì xa với sự thật hơn. Kiếm nhiều tiền hơn, về bản chất, hiếm khi có thể giải phóng con người. Cũng thật ngớ ngẩn khi nói với bản thân rằng tự do hơn về tài chính và nắm vững hơn về tài chính của mình sẽ không tạo ra nhiều cơ hội hơn để mở mang, chia sẻ, và tạo ra giá trị cho bản thân và người khác.
Many people make the mistake of thinking that all the challenges in their lives would dissipate if they just had enough money. Nothing could be further from the truth. Earning more money, in and of itself, rarely frees people. It’s equally ridiculous to tell yourself that greater financial freedom and mastery of your finances would not offer your greater opportunities to expand, share, and create value for yourself and others.
Ở bất cứ đất nước nào mà tài năng và đức hạnh không có sự tiến bộ, tiền bạc sẽ là thần thánh. Người dân hoặc có tiền hoặc khiến người khác tin rằng mình có tiền. Sự giàu sang sẽ là đức hạnh cao quý nhất, nghèo khó là sự xấu xa thấp hèn nhất. Người có tiền sẽ thể hiện điều đó theo mọi cách có thể. Nếu sự phô trương đó không vượt qua tài sản của họ, mọi thứ vẫn ổn. Nhưng nếu sự phô trương đó vượt qua tài sản của họ, họ sẽ hủy diệt chính mình. Trong đất nước ấy, những cơ đồ lớn nhất sẽ biến mất trong nháy mắt. Người không có tiền sẽ tự hủy diệt mình trong nỗ lực tuyệt vọng để che dấu sự nghèo khó. Đó cũng là một sự sung túc: dấu hiệu giàu sang bên ngoài cho số ít, mặt nạ che sự nghèo khó cho số đông, và nguồn tha hóa cho tất cả.
In any country where talent and virtue produce no advancement, money will be the national god. Its inhabitants will either have to possess money or make others believe that they do. Wealth will be the highest virtue, poverty the greatest vice. Those who have money will display it in every imaginable way. If their ostentation does not exceed their fortune, all will be well. But if their ostentation does exceed their fortune they will ruin themselves. In such a country, the greatest fortunes will vanish in the twinkling of an eye. Those who don’t have money will ruin themselves with vain efforts to conceal their poverty. That is one kind of affluence: the outward sign of wealth for a small number, the mask of poverty for the majority, and a source of corruption for all.
Mong muốn có tiền và sự thống khổ của tên trộm không bao giờ có thể được coi là cái cớ cho sự trộm cắp, vì có nhiều người trung thực chịu đựng những gian khổ nặng nề hơn một cách kiên cường. Bởi vậy chúng ta phải tìm cái cớ ở chỗ khác ngoài sự mong muốn có tiền, vì đó là đam mê của kẻ bủn xỉn, không phải của tên trộm.
Want of money and the distress of a thief can never be alleged as the cause of his thieving, for many honest people endure greater hardships with fortitude. We must therefore seek the cause elsewhere than in want of money, for that is the miser’s passion, not the thief’s.