Điều chúng ta có thể và nên thay đổi là bản thân mình: sự kiên nhẫn của mình, tính tự cao tự đại của mình (kể cả tự cao tự đại về trí óc), cảm nhận của mình về tổn thương, sự thiếu hụt của mình trong yêu thương và độ lượng. Tôi coi mọi nỗ lực khác để thay đổi thế giới, dù có xuất phát từ ý định cao đẹp nhất, đều chỉ là vô ích.
What we can and should change is ourselves: our impatience, our egoism (including intellectual egoism), our sense of injury, our lack of love and forbearance. I regard every other attempt to change the world, even if it springs from the best intentions, as futile.
Mỗi người không chỉ là chính bản thân anh ta; anh ta cũng đại diện cho sự độc nhất vô nhị, điểm vô cùng đặc biệt và luôn luôn quan trọng, luôn luôn đáng chú ý, nơi những hiện tượng của thế giới giao thoa, chỉ một lần theo cách này, và không bao giờ lặp lại.
Every man is more than just himself; he also represents the unique, the very special and always significant and remarkable point at which the world’s phenomena intersect, only once in this way, and never again.
Điều tôi tìm kiếm không hẳn là sự thỏa mãn một nỗi tò mò, hay một đam mê đối với cuộc sống trần tục, mà là thứ gì đó ít điều kiện hơn nhiều. Tôi không ước ao đi vào thế giới với thẻ bảo hiểm cho sự trở về đặt sẵn trong túi, phòng khi phải đối mặt với thất vọng, như người lữ khách thận trọng sẵn lòng thỏa mãn với một cái liếc mắt nhìn thế giới. Ngược lại, tôi mong sẽ có hiểm họa, tai ương, và nguy cơ để đối mặt; tôi đói khát hiện thực, đói khát nhiệm vụ và hành động, và cả sự thiếu thốn và khổ đau.
What I am in search of is not so much the gratification of a curiosity or a passion for worldly life, but something far less conditional. I do not wish to go out into the world with an insurance policy in my pocket guaranteeing my return in the event of a disappointment, like some cautious traveller who would be content with a brief glimpse of the world. On the contrary, I desire that there should be hazards, difficulties and dangers to face; I am hungry for reality, for tasks and deeds, and also for privation and suffering.
Người ham quyền lực bị hủy hoại vì quyền lực, người ham tiền bạc bị hủy hoại vì tiền bạc, người dễ phục tùng bị hủy hoại vì sự quỵ lụy, người tìm kiếm lạc thú bị hủy hoại vì lạc thú.
The man of power is ruined by power, the man of money by money, the submissive man by subservience, the pleasure seeker by pleasure.
Mái ấm không chỉ là mái nhà trên đầu chúng ta. Mái ấm là nơi ta cảm thấy được yêu thương, và nơi ta yêu thương người khác. Đó là nơi ta thuộc về. Tình yêu thương là điều làm nên mái ấm, không phải là đồ đạc bên trong ngôi nhà hay con số trên cửa. Mái ấm là những người chờ đợi ta sau bậc thềm, những người sẽ ôm lấy ta sau một ngày và hôn ta chúc ngủ ngon và chào buổi sớm mỗi ngày trong suốt cuộc đời ta.
A home isn’t just a roof over our heads. A home is a place where we feel loved and where we love others. It’s a place we belong. Love is what makes a home, not the contents inside the house or the number on the door. It’s the people waiting for us across the threshold, the people who will take us in their arms after a day and kiss us good night and good morning everyday for the rest of our lives.
Bất cứ ai yêu thích âm nhạc hơn tiếng ồn, niềm vui hơn lạc thú, tâm hồn hơn vàng bạc, công việc sáng tạo hơn chuyện kinh doanh, đam mê hơn trò khờ dại, không tìm thấy mái nhà trong thế giới tầm thường của chúng ta.
Whoever wants music instead of noise, joy instead of pleasure, soul instead of gold, creative work instead of business, passion instead of foolery, finds no home in this trivial world of ours.
Cây cối là những thánh đường. Bất cứ ai biết cách nói với chúng, bất cứ ai biết cách lắng nghe chúng, có thể học được sự thật. Chúng không thuyết giảng hiểu biết và giáo huấn, chúng thuyết giảng luật sự sống cổ xưa, không chùn bước trước những đặc thù riêng.
Trees are sanctuaries. Whoever knows how to speak to them, whoever knows how to listen to them, can learn the truth. They do not preach learning and precepts, they preach, undeterred by particulars, the ancient law of life.
Mỗi chúng ta phải tìm thấy cho bản thân điều gì được cho phép, điều gì bị cấm đoán… cấm đoán đối với mình. Một người có thể chẳng bao giờ vi phạm một điều luật nào, và vẫn là một thằng khốn.
Each of us has to find out for himself what is permitted and what is forbidden… forbidden for him. It’s possible for one never to transgress a single law and still be a bastard. And vice versa.
Chúng ta giết chóc trong mỗi bước chân, không chỉ trong chiến tranh, bạo loạn và xử tử. Chúng ta giết chóc khi nhắm mắt lại trước sự nghèo đói, khổ đau và tủi thẹn. Cũng như vậy, tất cả sự bất kính đối với cuộc sống, tất cả nhẫn tâm, tất cả thờ ơ, tất cả khinh miệt đều chính là giết chóc.
We kill at every step, not only in wars, riots and executions. We kill when we close our eyes to poverty, suffering and shame. In the same way all disrespect for life, all hard-heartedness, all indifference, all contempt is nothing else than killing.