Đôi khi tôi chỉ mong sao được yên tĩnh một mình, không có bất cứ điều gì có thể làm phiền thôi. Đừng nói tôi lạnh lùng, cũng đừng nói tôi vô tình. Tôi thể hiện rằng mình không quan tâm, trên gương mặt tôi thể hiện rằng sao cũng được, nhưng liệu ai biết có những khi trong thâm tâm tôi cuộn sóng lao đến cùng cực của sự thất vọng.
Anh bận, quên mất em cũng cần có người ở bên. Anh bận, quên mất rằng em cũng sẽ cô đơn. Anh bận, quên mất em đang đợi điện thoại của anh. Anh bận, quên mất những lời hứa anh nói cùng em. Nhưng anh có biết không, tình yêu không phải là đợi khi nào anh có thời gian rảnh rỗi thì mới cảm thấy trân trọng.
Thực ra rất nhiều người con gái không hề quan tâm bạn có nhiều tiền hay không, điều cô ấy quan tâm chỉ là bạn có nỗ lực phấn đấu để thay đổi hiện tại hay không; cô ấy không quan tâm trong cuộc sống liệu bạn có gặp nhiều khó khăn hay không, cô ấy chỉ quan tâm liệu bạn có thể đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã; cô ấy không quan tâm bạn có lãng mạn hay không, điều cô ấy muốn là có thể cảm nhận được tình yêu của bạn mỗi ngày; cô ấy không để ý tình trạng hiện nay của bạn ra sao, cô ấy chỉ muốn biết liệu có thể nhìn thấy được tương lai của hai người hay không.
Đời người là một vở kịch, mỗi người chúng ta đều là nhân vật chính. Có những nhân vật thật tĩnh lặng, có những nhân vật lại rất khoan dung. Còn có những người lại mãi không thể buông tay được, lâu dần liền biến thành một gánh nặng. Gánh nặng càng nhiều, đời người lại càng không vui vẻ. Kiếp người u sầu, xin hãy dùng một trái tim kiên định cùng tâm tư bình tĩnh để đối mặt, đừng bao giờ muộn phiền hối hận vì những điều đã qua.
Thật ra, ai thích bạn, bạn đều có thể cảm nhận được. Anh ấy có yêu bạn hay không, có để ý bạn hay không, bạn cũng đều cảm nhận được. Có những lúc, bạn rất thông minh, thế nhưng bạn lại ngốc nghếch ở chỗ luôn có thói quen tự lừa gạt chính mình. Bạn hứa những điều mình không thể giữ lời, cố chấp những điều không nên cố chấp. Chuyện tình yêu, không thể miễn cưỡng được, người không thể bước vào trái tim bạn thì hãy để anh ấy đi đi, thế giới bạn không có cách nào bước vào được thì hãy quay đầu lại thôi.
Sống đơn giản, thế giới này chính là cổ tích. Tâm phức tạp, thế giới này liền trở thành một mê cung.
Có người từng nói, trong cuộc đời bạn sẽ gặp 4 người: đầu tiên là bản thân bạn, thứ hai là người bạn yêu nhất, thứ ba là người yêu bạn nhất, thứ tư là người sẽ cùng chung sống với bạn cả đời. Cuộc sống rất thích đùa giỡn chúng ta, người bạn yêu nhất, vĩnh viễn sẽ không lựa chọn bạn; người yêu bạn nhất, vĩnh viễn không phải là người bạn yêu nhất; mà người sẽ cùng chung sống một đời với bạn, cũng không phải là người bạn yêu nhất hay người yêu bạn nhất, người đó chỉ là người xuất hiện đúng thời điểm nhất mà thôi.
Tôi luôn cho rằng, cứ im lặng làm tốt việc của mình thì sẽ không bao giờ gặp phải phiền phức. Thế nhưng nhiều khi, bạn không đi làm phiền người khác, người khác cũng sẽ đổ trách nhiệm lên đầu bạn. Bạn cho rằng cứ nhẫn nhịn để mọi việc trôi qua, thế nhưng người khác sẽ cho rằng bạn dễ bị bắt nạt. Hãy nhớ một điều, đừng nên làm một người tốt quá, làm một người biết nói “không” khi gặp chuyện bất bình, đừng bao giờ khiến bản thân phải tủi thân, cũng đừng khiến bản thân lúc nào cũng phải chấp nhận nhường nhịn người khác.
Chúng ta đã bao lâu rồi chưa liên lạc với nhau? Có cảm giác cả đời này em sẽ chẳng thể gặp lại anh nữa. Có những chuyện, không nói ra coi như đó là một đoạn kết, nói ra rồi sẽ trở thành một vết sẹo. Có những bí mật không thể nói, liệu về sau có trở thành lý do khiến hai chúng ta mãi mãi không bao giờ có thể gặp lại nữa? Em cứ nghĩ, rất nhiều năm về sau, nếu như anh và em không còn liên lạc, thế nhưng một ngày, đứng giữa biển người, bỗng nhiên nhìn thấy đối phương, phải cần bao nhiêu dũng khí mới có thể nói ra một câu chào hỏi?
“Nếu như có thể làm lại từ đầu, em sẽ bỏ qua tính bướng bỉnh cũng như tự tôn của bản thân. Nếu như có thể quay lại thời khắc ban đầu, em nhất định sẽ nói với anh rằng em rất yêu anh, không hề ít hơn tình yêu anh dành cho em. Nếu như tất cả chỉ như một giấc mộng thì có lẽ sẽ tốt hơn chăng…”
Những lời này, cô ấy cứ lặp đi lặp lại. Cô ấy luôn tưởng tượng rằng, ngày hôm nay chỉ là một cảnh tượng trong mơ. Tỉnh giấc rồi, nhìn sang bên cạnh, người ấy vẫn còn ở đây…
Tôi là một người chỉ sống trong thế giới của riêng mình. Tôi không muốn bước ra ngoài, mà cũng chẳng dám bước ra ngoài. Tôi là một người bên ngoài tỏ ra rất mạnh mẽ, nhưng nội tâm lại rất mềm yếu. Tôi đa sầu đa cảm, nhưng trước mặt người khác lại luôn mỉm cười, khiến ai cũng nghĩ rằng tôi là một cô gái hạnh phúc luôn hiểu thế nào là đủ. Tôi học được cách đối xử tốt với người khác, nhưng lại không học được cách đối xử tốt với chính mình. Tôi học được sự khoan dung, tôi có thể tha thứ cho những người làm tổn thương tôi, nhưng lại chẳng thể tha thứ cho những lỗi lầm đã qua của bản thân.