Có người nói rằng giữa người với người tốt nhất đừng nợ nhau quá nhiều ân nghĩa. Đúng vậy, có ân có nghĩa thì cũng sẽ có vong ân bội nghĩa, có trách móc, có yêu cầu, có thù hận. Ân nghĩa là một gánh nặng, còn không ân nghĩa thì giảm bớt biết bao nhiêu là phiền phức. Ân nghĩa quả giống như chiếc phao cứu sinh trong cuộc sống chúng ta, chiếc phao đó dùng cho chính mình mà cũng dùng cho người khác, một mặt là để cứu vớt, nhưng mặt khác nó lại là một gánh nặng.
Chúng ta đã bao lâu rồi chưa liên lạc với nhau? Có cảm giác cả đời này em sẽ chẳng thể gặp lại anh nữa. Có những chuyện, không nói ra coi như đó là một đoạn kết, nói ra rồi sẽ trở thành một vết sẹo. Có những bí mật không thể nói, liệu về sau có trở thành lý do khiến hai chúng ta mãi mãi không bao giờ có thể gặp lại nữa? Em cứ nghĩ, rất nhiều năm về sau, nếu như anh và em không còn liên lạc, thế nhưng một ngày, đứng giữa biển người, bỗng nhiên nhìn thấy đối phương, phải cần bao nhiêu dũng khí mới có thể nói ra một câu chào hỏi?
A good painting to me has always been like a friend. It keeps me company, comforts and inspires.
Be miserable. Or motivate yourself. Whatever has to be done, it’s always your choice.
Người đổ rác vào tâm trí bạn gây hại cho bạn hơn nhiều người đổ rác lên sàn nhà bạn, bởi mỗi khối rác trong tâm tưởng đều gây tác động tiêu cực đến các khả năng của bạn và làm hạ thấp kỳ vọng của bạn.
The person who dumps garbage into your mind will do you considerably more harm than the person who dumps garbage on your floor, because each load of mind garbage negatively impacts your possibilities and lowers your expectations.
Hạnh phúc thay kẻ biết hưởng lúc vận thịnh cũng như chịu đựng lúc vận suy.
Đau khổ đã cày xới lòng tin của bạn, đồng thời đã đào ra nguồn nước mới của sinh mệnh.
Trên đời này, chẳng có ai vì mất đi một người mà không sống nổi, cùng lắm là đau lòng ba năm hay năm năm, ăn ít đi vài bữa, mất ngủ mấy đêm, gầy mất mấy cân, qua 8 đến 10 năm sau, lại có mối duyên mới, sinh con đẻ cái, ấm áp sum vầy rồi còn nhớ rõ ai là ai nữa.
Thiên nhiên ban cho ta cuộc sống không lâu dài, nhưng ký ức về một cuộc đời sống đẹp thì còn lại mãi mãi.
Vậy là bạn mệt mỏi với cuộc sống, anh bạn trẻ! Thế thì bạn lại càng phải sống. Ai cũng có thể chết. Tên sát nhân có đủ lực lượng đạo đức để cười nhạo đao phủ. Rất dễ để thở hơi thở cuối cùng. Một đứa trẻ hay một người chiến binh đều có thể thành công làm điều đó. Một cú nhói ít đau hơn nhiều đau răng, và tất cả kết thúc. Tôi đảm bảo với bạn chẳng có gì anh hùng về điều đó! Nó thường thường như là đi ngủ; gần như là tầm thường. Cuộc sống mới là sự anh hùng, nếu bạn thích điều đó; cái chết chỉ là chấm dứt hoạt động mà thôi. Và chạy xuống sân khấu vội vàng và thô lỗ trước khi người nhắc vở ra dấu luôn luôn là thiếu thanh nhã. Hãy đóng hết phần mình, dù vở kịch dở đến thế nào. Bạn nói sao?
So you are tired of your life, young man! All the more reason have you to live. Anyone can die. A murderer has moral force enough to jeer at his hangman. It is very easy to draw the last breath. It can be accomplished successfully by a child or a warrior. One pang of far less anguish than the toothache, and all is over. There is nothing heroic about it, I assure you! It is as common as going to bed; it is almost prosy. Life is heroism, if you like; but death is a mere cessation of business. And to make a rapid and rude exit off the stage before the prompter gives the sign is always, to say the least of it, ungraceful. Act the part out, no matter how bad the play. What say you?