Khi tôi 17 tuổi, tôi đọc một câu ý nói là: ‘Nếu bạn sống mỗi ngày như ngày cuối trong cuộc đời, một ngày nào đó bạn sẽ làm được những điều đúng đắn’. Câu nói này ám ảnh tôi và kể từ đó, trong suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi buổi sáng và tự hỏi: ‘Nếu hôm nay là ngày cuối trong đời mình, liệu mình có muốn làm những việc như hôm nay?’ Và liên tiếp là những câu trả lời ‘Không’. Tôi nhận ra mình cần thay đổi

Toleration is the greatest gift of the mind; it requires the same effort of the brain that it takes to balance oneself on a bicycle.

Sự khoan dung là món quà lớn nhất của tâm hồn; nó đòi hỏi nỗi lực của bộ não cũng nhiều như khi bạn phải giữ thăng bằng khi đi xe đạp.

The highest result of education is tolerance.
Kết quả cao nhất của giáo dục là sự khoan dung.

I cried because I had no shoes until I saw a man who had no feet
Tôi đã khóc vì không có giày để đi cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để đi giày.

What I am looking for is not out there, it is in me.
Điều tôi đi tìm không ở ngoài kia, nó ở trong bản thân tôi.

The marvelous richness of human experience would lose something of rewarding joy if there were no limitations to overcome. The hilltop hour would not be half so wonderful if there were no dark valleys to traverse.
Sự phong phú tuyệt diệu của trải nghiệm sẽ mất đi đôi chút phần thưởng niềm vui nếu không có giới hạn để vượt qua. Thời khắc lên tới đỉnh núi sẽ chẳng tuyệt vời được bằng một nửa nếu không phải đi qua những thung lũng tối tăm.

Trời có bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông, đất có bốn phương: đông, tây, nam, bắc, người có bốn đức: cần, kiệm, liêm, chính.

The world is moved along, not only by the mighty shoves of its heroes, but also by the aggregate of tiny pushes of each honest worker.
Thế giới đang tiến về phía trước, không phải bởi cú đẩy mạnh mẽ của những anh hùng, mà bởi tổng hòa cú đẩy yếu hơn của những người lao động lương thiện.

Nay tuy châu chấu đá voi. Nhưng mai voi sẽ bị lòi ruột ra.

Nếu bạn làm gì đó tuyệt vời thì hãy tạo ra thêm một điều tuyệt vời khác thay vì ngồi đó và nghĩ về thành tích vừa đạt được quá lâu. Hãy nghĩ xem mình nên làm điều gì tiếp theo

Lấy không thể làm có thể, lấy vô hạn làm hữu hạn, đó là cảnh giới cao nhất của võ thuật.

Don’t cry because it’s over, smile because it happened

Đừng khóc vì những gì đã qua, hãy cười vì nó đã xảy

Mô hình cho kinh doanh của tôi là ban nhạc The Beatles: Họ là 4 chàng trai đã tạo nên sự cân bằng cho nhau, tạo nên sự nổi tiếng cho lẫn nhau. Với tôi, tổng số là quan trọng hơn so với những phần rời rạc

We could never learn to be brave and patient, if there were only joy in the world.

Chúng ta không bao giờ có thể học được sự can đảm và kiên nhẫn nếu chỉ có niềm vui trên thế gian này.

All the world is full of suffering. It is also full of overcoming.
Cả thế giới ngập tràn thống khổ. Nó cũng ngập tràn chiến thắng.

Rất nhiều năm sau này, tôi vô tình tìm được blog của cô gái ấy. Từ trang đầu tiên đọc đến trang cuối cùng, trước trước sau sau tất cả trong hai năm sinh viên, đều là những tổn thương cô ấy vì tôi mà chịu. Mặc dù cô ấy biết tôi không thể yêu mình, thì cũng chưa từng quên tôi. Tôi cảm thấy vô cùng xúc động, cũng bất lực. Trên đời này, luôn có một vài người mà bạn không cách nào yêu, bạn nhất định phải phụ lòng họ.

-

Thiên hạ vẫn hay bảo rằng sống trên đời này, yêu và được yêu là một điều may mắn. Tôi thì chưa rõ cái may mắn đó sẽ ra sao, chỉ biết là cuộc đời này, trước khi gặp được cái thứ gọi là may mắn, là cả một khoảng thời gian dài chìm trong đau khổ, xót xa và tuyệt vọng, mà nếu nó kéo dài quá lâu, đôi khi con người ta còn chẳng màng đến chuyện may mắn hay không nữa là.

-

Tôi không muốn làm một người phụ nữ thông minh. Cũng chẳng muốn là người giỏi giang, tháo vát. Bọn họ thường rất cô đơn. Cứ chống chọi một mình với thế giới để bảo vệ sự tổn thương của chính mình. Đàn ông của họ cũng chẳng phải loại tầm thường. Chính vì vậy mà ngày nào cũng là một cuộc đấu trí. Thử hỏi có phức tạp không? Chi bằng có thể ngồi xuống cùng nhau, nói chuyện nấu súp, làm vườn, tăng cân, bỏ trốn…

-

Thỉnh thoảng bạn sẽ mong muốn đến vội vã nói chuyện với một người. Chỉ là điều gì đó thật bé, thật vụn vặt thôi, kiểu cái cây ngoài cửa sổ tự nhiên bớt xanh hay cơn mưa chiều nay khiến bạn thèm ăn ngô nướng. Nhưng rồi bạn dừng lại. Vì bạn nhận ra người ấy đã trở thành một người khác mất rồi…

Và nó thật tệ. Bởi bạn nhớ họ biết bao!

-

Nếu người ta có thể hạnh phúc với tất thảy mọi điều bé nhỏ. Thì người ta cũng hoàn toàn có thể đau khổ bởi chúng. Chân thì bước đi rồi mà đầu vẫn ngoảnh lại nhìn. Chính là như vậy đấy! Là tự mình chơi trò chơi giằng dưa với chính mình. Là tự mình không cam tâm. Là tự mình không thể buông bỏ hết. Là tự mình nhớ. Là tự mình thương. Chỉ tội một điều. Là chẳng bao giờ tự mình yêu mình hết cả…

-