Tình thương đích thực phải có ý thức trách nhiệm, chấp nhận người kia như là chính mình với những điểm mạnh và yếu kém. Nếu ta chỉ thích những gì tốt đẹp nhất nơi người đó thì không phải là tình thương. Ta phải chấp nhận những yếu kém của người kia và mang sự kiên nhẫn, hiểu biết, năng lượng của mình để giúp họ chuyển hóa.
Suy nghĩ tích cực không phải là hy vọng lúc nào điều tốt nhất cũng xảy ra, suy nghĩ tích cực là chấp nhận rằng bất kỳ chuyện gì xảy ra cũng là tốt nhất trong thời điểm hiện tại.
Positive thinking isn’t about expecting the best to happen every time, it is about accepting that whatever happens is the best for this moment.
Khuynh hướng thông thường là lẩn tránh nỗi khổ, niềm đau, nhưng ta nên làm ngược lại. Nhận diện nó, nhìn sâu và tìm cách chuyển hóa nó. Nếu chỉ biết trốn chạy nỗi khổ, ta sẽ không có cơ hội chuyển hóa. Bởi thế cho nên Bụt dạy ta, trước hết là chấp nhận sự thật thứ nhất, sự thật là mình đang có khổ đau. Sau đó là nhìn sâu vào khổ đau để có thể tìm ra sự thật thứ hai là nguyên nhân đưa ta đến cái khổ đó. Đó là cách duy nhất để cho sự thật thứ ba, con đường hành trì để chuyển hóa khổ đau, đưa tới hạnh phúc có thể xuất hiện được.
Hãy chấp nhận bản thân như chính con người thật của mình. Nếu không bạn sẽ không bao giờ thấy cơ hội. Bạn sẽ không cảm thấy tự do để tiến về phía nó; bạn sẽ cảm thấy mình không xứng đáng.
Accept yourself as you are. Otherwise you will never see opportunity. You will not feel free to move toward it; you will feel you are not deserving.
Có lẽ đó là điều đã giúp tôi trong chiến tranh. Tôi là người theo thuyết định mệnh, nếu bạn gọi điều đó là như thế. Câu tôi hay dùng là, “nếu không thể làm gì về chuyện đó, hãy quên nó đi.”
Maybe that helped me in war. I’m a fatalist, if that’s what you call it. The phrase that I use is “If you can’t do anything about it, forget it.”
Thành công thực sự hay hạnh phúc thực sự không thể chạm tới cho đến khi ta tự chấp nhận bản thân ở một mức độ nào đó. Những người bất hạnh và khốn khổ nhất trên thế giới là những người không ngừng ráng sức và cố gắng để tự thuyết phục mình, và thuyết phục người khác rằng họ là điều gì đó khác hơn con người cơ bản của họ.
No real success or genuine happiness is possible until a person gains some degree of self-acceptance. The most miserable and tortured people in the world are those who are continually straining and striving to convince themselves and others that they are something other than what they basically are.
Sự chấp nhận trong cuộc đời mỗi người không liên quan gì tới bỏ cuộc; nó không có nghĩa là chạy trốn khỏi tranh đấu. Ngược lại, nó có nghĩa là chấp nhận đời khi đời đến, với tất cả điều bất lợi của di truyền, của nỗi thống khổ, của sự phức tạp về tâm lý và những bất công.
Acceptance of one’s life has nothing to do with resignation; it does not mean running away from the struggle. On the contrary, it means accepting it as it comes, with all the handicaps of heredity, of suffering, of psychological complexes and injustices.