Tôi thích những mối tình câm, tình thầm. Tôi tưởng tượng đó là những mối tình da diết, sâu sắc. Mãi mãi chẳng dám nói thật lòng, cho đến cuối đời, tình ấy vẫn bàng bạc, rập rờn và mỗi khi có dịp đi qua chỗ ngồi cũ, con đường cũ, gương mặt cũ… ta bỗng thấy nhói ran.Chắc là khó chịu lắm, khi yêu mà giả bộ không yêu, khi buồn cố diễn mặt vui, khi đau tình phải tỏ ra vô tình…
Hiểu biết chân lý thì sẽ không còn suy nghĩ và trở thành người có trí tuệ. Không hiểu biết thì suy nghĩ sẽ nhiều hơn trí tuệ hoặc chẳng có chút trí tuệ nào. Suy nghĩ nhiều mà không có trí tuệ sẽ đau khổ tận cùng.
When we know the truth, we become people who don’t have to think much, we become people with wisdom. If we don’t know, we have more thinking than wisdom or no wisdom at all. A lot of thinking without wisdom is extreme suffering.
Tình yêu ấy mà, chỉ khi có sự đồng cảm, trân trọng của cả người cho và người nhận thì mới có ý nghĩa.
Có những thứ cho đến phút cuối cùng trước khi mất đi mới đẹp nhất, huy hoàng nhất… Đã bỏ lỡ ban mai, ngàn vạn lần đừng bỏ lỡ hoàng hôn…
Người quyền thế chỉ biết hùng dũng mà không biết nghĩa thì làm loạn. Người thường dân chỉ biết hùng dũng mà không biết nghiã thì trộm cướp.
Thời gian sẽ khiến người ta quên đi lý do yêu một người, và cũng sẽ quên lý do thù hận, “mãi mãi không quên” chỉ là một thứ xa xỉ, cần đến rất nhiều tâm huyết, dũng khí, sự kiên định, thậm chí là phải liên tục ru ngủ mình.
TO LOVE is to find pleasure in the happiness of others. Thus the habit of loving someone is nothing other than BENEVOLENCE by which we want the good of others, not for the profit that we gain from it, but because it is agreeable to us in itself.
Yêu là khi thấy sung sướng trước hạnh phúc của người khác. Vì vậy thói quen yêu một ai đó không là gì khác hơn ngoài lòng nhân hậu khiến chúng ta muốn điều tốt đẹp đến với người khác không vì lợi ích ta đạt được mà vì điều đó khiến ta thấy dễ chịu.
Hôm nay trước khi bạn than vãn về cuộc sống – Hãy nghĩ về ai đó đã lên thiên đàng quá sớm.
Friendship’s the wine of life: but friendship new… is neither strong nor pure.
Tình bạn là bầu rượu của cuộc đời: nhưng tình bạn mới… không mạnh cũng không trong.
Mỗi người mẹ, đối với con mình mà nói, từ tận đáy lòng là người thân thiết nhất. Lúc còn ấu thơ, người mẹ giống như một thân cây, che chở cho con chậm rãi trưởng thành. Có lẽ trong quá trình trưởng thành, con trẻ từng có lúc ngây thơ, có lúc chống đối, có lúc lầm lỗi. Có lẽ trong quá trình làm bạn bên cạnh con lớn lên, mẹ từng tức giận, từng khó khăn, từng thất vọng. Nhưng trên thế giới này, không một ai có thể cắt đứt tình cảm giữa người mẹ và đứa con, đó là một loại tình yêu nồng đậm hơn máu, thâm sâu hơn tình.
Tinh túy của sự độc lập là có thể làm điều gì đó cho bản thân mình. Người lớn làm việc để hoàn thành một nhiệm vụ cụ thể, nhưng trẻ nhỏ làm để phát triển, và làm để tạo ra người lớn, con người sau này. Trải nghiệm như vậy không chỉ là chơi đùa… đó là công việc mà trẻ phải làm để lớn lên.
The essence of independence is to be able to do something for one’s self. Adults work to finish a task, but the child works in order to grow, and is working to create the adult, the person that is to be. Such experience is not just play… it is work he must do in order to grow up.