Cuộc sống của người đã chết nằm ở ký ức của người còn sống. Tình yêu thương trao đi trong đời giữ con người sống vượt qua tuổi thọ của mình. Bất cứ ai được trao tình yêu thương sẽ luôn luôn sống tiếp trong trái tim người khác.
The life of the dead is placed on the memories of the living. The love you gave in life keeps people alive beyond their time. Anyone who was given love will always live on in another’s heart.
Ai cũng có kí ức của riêng mình. Em luôn tự hỏi tại sao ông trời lại mang đến cho em một kí ức buồn đến vậy ? Em đã từng muốn vứt bỏ kí ức của mình. Giữ nó làm cái gì khi nó chất chứa toàn đau buồn và tổn thương.
Nhưng em đã không làm được vì em nhận ra rằng sau những kí ức đau buồn và tổn thương còn có những kí ức của hạnh phúc. Rồi một ngày nào đó tất cả sẽ trở thành kỉ niệm và em sẽ đủ can đảm để đối mặt với những quá khứ, những kí ức đó. Những đau buồn những tổn thương ngày trước sẽ không còn làm em cảm thấy day dứt nữa. Em phải cảm ơn ông trời đã cho em những kí ức đó em sẽ giữ nó mãi bên mình vì nó là duy nhất, vì nó là đáng giá.
Tôi có trí nhớ tốt. Nhưng tôi sẽ quan tâm tới ký ức ngay cả khi tôi có trí nhớ tồi, bởi tôi tin rằng ký ức là linh hồn của ta. Nếu ta hoàn toàn đánh mất ký ức, ta chẳng có linh hồn.
I have a good memory. But I would be interested in memory even if I had a bad memory, because I believe that memory is our soul. If we lose our memory completely, we are without a soul.
Ký ức – hai chữ này thường gợi cho tôi những áng buồng man mác hơn là vui tươi sáng láng. Và trong chúng ta hẳn ai cũng từng ao ước được quên hoàn toàn, được cắt bỏ một phần trí nhở để những bước tiếp theo bớt nặng nề. Nhưng liệu xoá đi được sẽ tốt hơn chăng? Ký ức, dù có buồn cách mấy thì đấy cũng chính là nền tảng ‘xây’ bạn trở thành mình của ngày hôm nay.
Cho dù sống lâu tới bao nhiêu, hai mươi năm đầu tiên là nửa dài nhất của đời bạn. Những năm tháng ấy có vẻ dài lâu như vậy khi đang trôi qua; và như vậy khi ta quay đầu nhìn lại; và chúng chiếm nhiều chỗ trong ký ức ta hơn tất cả những năm sau đó.
Live as long as you may, the first twenty years are the longest half of your life. They appear so while they are passing; they seem to have been so when we look back on them; and they take up more room in our memory than all the years that succeed them.
Tôi chưa bao giờ cố xóa đi ký ức của quá khứ, dù một vài ký ức rất đau đớn. Tôi không hiểu được những người lẩn trốn khỏi quá khứ của mình. Mọi thứ bạn đã sống góp phần giúp bạn trở thành con người bạn bây giờ.
I’ve never tried to block out the memories of the past, even though some are painful. I don’t understand people who hide from their past. Everything you live through helps to make you the person you are now.
Vô thức luôn luôn hoạt động ở thì hiện tại, và khi một ký ức được chôn vào vô thức, vô thức bảo tồn nó như một hành động ngược đãi trong hiện thực của vô thức. Cái giá phải trả cho việc đè nén ký ức là tâm trí không biết khi nào thì hành động ngược đãi đó chấm dứt.
The unconscious mind always operates in the present tense, and when a memory is buried in the unconscious, the unconscious preserves it as an ongoing act of abuse in the present of the unconscious mind. The cost of repressing a memory is that the mind does not know the abuse ended.