Người phụ nữ cống hiến cho cuộc sống của nhân loại bằng cách thực hiện trách nhiệm của người mẹ cũng quan trọng trong sự phân công lao động của nhân loại như bất cứ ai khác. Nếu người mẹ quan tâm tới cuộc đời của con cái mình, và trải đường cho chúng trở thành người tốt, nếu người mẹ mở rộng những mối quan tâm của con cái và rèn luyện cho chúng biết hợp tác, công việc của người mẹ đáng giá tới mức không sự tưởng thưởng nào là đủ.
A woman who contributes to the life of mankind by the occupation of motherhood is taking as high a place in the division of human labor as anyone else could take. If she is interested in the lives of her children and is paving the way for them to become fellow men, if she is spreading their interests and training them to cooperate, her work is so valuable that it can never be rightly rewarded.
Mỗi người đều mang trong mình hình ảnh về nữ tính xuất phát từ mẹ của anh ta: chính thứ này quyết định về tổng thể anh ta sẽ trân trọng phụ nữ, hay căm ghét họ, hay thờ ơ với họ.
Everyone carries within himself an image of womanliness derived from his mother: it is this that determines whether, on the whole,he will revere women, or despise them, or remain generally indifferent to them.
Mẹ tôi nói với tôi, “Nếu con là người lính, con sẽ trở thành vị tướng. Nếu con là thầy tu, con sẽ trở thành Giáo hoàng.” Thay vì thế, tôi là họa sĩ, và tôi trở thành Picasso.
My mother said to me, ‘If you are a soldier, you will become a general. If you are a monk, you will become the Pope.’ Instead, I was a painter, and became Picasso.
Có một người đàn bà yêu thương tôi và tin tưởng ở tôi nhất trên đời này người ấy có thể vì tôi mà hy sinh cả tính mạng. Đó là Mẹ tôi. Có một người bạn trung thành với tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà từ bỏ hết mọi của cải, mọi thứ ân sủng quý giá nhất. Đó là Mẹ tôi. Nếu có ai bảo với tôi rằng ở một nơi nào đó có một người xem con mình vừa là mục đích đầu tiên vừa là mục đích cuối cùng của đời mình thì tôi tin chắc rằng người đó không ai khác hơn là Mẹ tôi.
Mỗi người mẹ, đối với con mình mà nói, từ tận đáy lòng là người thân thiết nhất. Lúc còn ấu thơ, người mẹ giống như một thân cây, che chở cho con chậm rãi trưởng thành. Có lẽ trong quá trình trưởng thành, con trẻ từng có lúc ngây thơ, có lúc chống đối, có lúc lầm lỗi. Có lẽ trong quá trình làm bạn bên cạnh con lớn lên, mẹ từng tức giận, từng khó khăn, từng thất vọng. Nhưng trên thế giới này, không một ai có thể cắt đứt tình cảm giữa người mẹ và đứa con, đó là một loại tình yêu nồng đậm hơn máu, thâm sâu hơn tình.
Phàm là người phụ nữ làm mẹ, vĩ đại bao nhiêu thì ích kỷ bấy nhiêu, tại sao? Bảo bọc con chứ sao! Để bảo vệ thế hệ sau của mình, bọn họ sẽ trở nên trải đời hơn cả nam giới, nói cách khác chính là càng ngày càng trở nên trần tục, cũng chỉ có như vậy mới có thể một mình gánh vác ngoài xã hội. Chỉ cần xuất hiện một chút xíu nguy cơ, họ sẽ nhe nanh, múa vuốt, gào thét, kêu la, sự dịu dàng nhu mì trước đây hoàn toàn tan biến, từ đó sẽ càng ngày càng trở nên trung tính, đây chính là phần ‘con’ của con người, bởi vì họ phải đảm bảo sự duy trì nòi giống.