Với chín trên mười người, ta bước qua vực sâu ngăn cách giữa tuổi thanh niên và sự trưởng thành trên cây cầu xây bằng tiếng thở dài. Khoảng khắc ấy thường được đánh dấu bởi sự bất hạnh trong cuộc sống hay nỗi thất vọng trong tình cảm. Chúng ta đứng dậy và thấy mình là một con người mới. Trí tuệ trở nên rắn chắc hơn sau khi được tôi qua lửa. Tư tưởng được vun đắp bởi đống hoang tàn của từng niềm đam mê, và ta có thể đo con đường tới sự thông thái bằng những đau khổ mà ta đã chịu đựng.
Nine times out of ten it is over the Bridge of Sighs that we pass the narrow gulf from youth to manhood. That interval is usually marked by an ill placed or disappointed affection. We recover and we find ourselves a new being. The intellect has become hardened by the fire through which it has passed. The mind profits by the wrecks of every passion, and we may measure our road to wisdom by the sorrows we have undergone.
Thất bại không chết người. Thất bại nên là thầy của ta, không phải người làm tang lễ. Nó nên là thách thức để ta vươn tới những tầm cao thành tựu mới, không phải để lôi ta xuống vực thẳm tuyệt vọng. Từ thất bại, ta có thể có được những trải nghiệm đáng giá.
Failure is not fatal. Failure should be our teacher, not our undertaker. It should challenge us to new heights of accomplishments, not pull us to new depths of despair. From honest failure can come valuable experience.
Con đường phía trước còn dài không phải lý do để đi chậm lại. Còn nhiều việc để làm không phải lý do để thấy nản lòng. Đó là lý do để bắt đầu, để trưởng thành, để tìm những con đường mới, để đi vào bên trong và khám phá sức mạnh, sự tận tụy, lòng quyết tâm và tính kỷ luật. Con đường phía trước còn dài và gian khó, và tràn đầy cơ hội ở từng ngã rẽ. Hãy bắt đầu điều cần bắt đầu. Hãy kết thúc điều cần kết thúc. Bước lên đường. Vững bước trên đường. Ngay lúc này bạn ở đoạn đầu của cuộc hành trình. Thật là một nơi tuyệt diệu! Cứ tưởng tượng tất cả những điều bạn sẽ học, tất cả những người bạn sẽ gặp, tất cả những trải nghiệm bạn sẽ có. Hãy thấy biết ơn rằng con đường dài và đầy thử thách, bởi đó là nơi bạn sẽ tìm thấy những điều tốt đẹp nhất mà cuộc đời có thể cho bạn.
Just because the road ahead is long, is no reason to slow down. Just because there is much work to be done, is no reason to get discouraged. It is a reason to get started, to grow, to find new ways, to reach within yourself and discover strength, commitment, determination, discipline. The road ahead is long, and difficult, and filled with opportunity at every turn. Start what needs starting. Finish what needs finishing. Get on the road. Stay on the road. Get on with the work. Right now you’re at the beginning of the journey. What a great place to be! Just imagine all the things you’ll learn, all the people you’ll meet, all the experiences you’ll have. Be thankful that the road is long and challenging, because that is where you’ll find the best that life has to offer.
Cuộc sống là một cơn bão, anh bạn trẻ của tôi. Anh tắm trong ánh mặt trời giây phút này, thời khắc tiếp theo đã vỡ tan trên đá. Điều làm anh trở thành người đàn ông là điều anh làm khi cơn bão tới.
Life is a storm, my young friend. You will bask in the sunlight one moment, be shattered on the rocks the next. What makes you a man is what you do when that storm comes.
Cho dù bạn đang ở đâu trong cuộc hành trình của mình, tôi mọng bạn cũng sẽ tiếp tục gặp thử thách. Thật tốt lành khi có thể vượt qua chúng, có thể tiếp tục bước một chân lên trước chân kia – ở vào tư thế để leo lên ngọn núi của cuộc đời, biết rằng đỉnh núi vẫn còn ở phía trước. Và mỗi trải nghiệm đều là một người thầy đáng giá.
Wherever you are in your journey, I hope you, too, will keep encountering challenges. It is a blessing to be able to survive them, to be able to keep putting one foot in front of the other – to be in a position to make the climb up life’s mountain, knowing that the summit still lies ahead. And every experience is a valuable teacher.
Tôi tin rằng cuộc đời luôn luôn thử thách mức độ tận tâm của chúng ta và phần thưởng lớn nhất của cuộc đời sẽ dành cho những ai không ngừng tận tâm hành động cho tới khi đạt được điều mình muốn. Sự kiên quyết này có thể di chuyển cả núi, nhưng nó phải luôn vững bền. Dù điều này nghe thì có vẻ thật đơn giản, nhưng nó vẫn là ranh giới thường thấy ngăn giữa những người sống với giấc mơ của mình và những người sống trong nuối tiếc.
I believe life is constantly testing us for our level of commitment and life’s greatest rewards is reserved for those who demonstrate a never-ending commitment to act until they achieve. This level of resolve can move mountains, but it must be constant and consistent. As simplistic as this may sound, it is still the common denominator separating those who live their dreams from those who live in regret.
Không ai vấp phải một quả núi mà ngã. Viên sỏi nhỏ mới là thứ khiến bạn vấp. Vượt qua tất cả sỏi trên đường và bạn sẽ thấy mình đã vượt qua được núi.
Nobody trips over mountains. It is the small pebble that causes you to stumble. Pass all the pebbles in your path and you will find you have crossed the mountain.
Cây sồi cứng cáp nhất trong rừng không phải là cây sồi được che chắn khỏi bão tố và nắng mặt trời. Đó là cây sồi đứng ở nơi rộng rãi, nơi mà nó phải đấu tranh cho sự sinh tồn chống lại gió mưa và mặt trời thiêu đốt.
The strongest oak tree of the forest is not the one that is protected from the storm and hidden from the sun. It’s the one that stands in the open where it is compelled to struggle for its existence against the winds and rains and the scorching sun.
Điều tôi tìm kiếm không hẳn là sự thỏa mãn một nỗi tò mò, hay một đam mê đối với cuộc sống trần tục, mà là thứ gì đó ít điều kiện hơn nhiều. Tôi không ước ao đi vào thế giới với thẻ bảo hiểm cho sự trở về đặt sẵn trong túi, phòng khi phải đối mặt với thất vọng, như người lữ khách thận trọng sẵn lòng thỏa mãn với một cái liếc mắt nhìn thế giới. Ngược lại, tôi mong sẽ có hiểm họa, tai ương, và nguy cơ để đối mặt; tôi đói khát hiện thực, đói khát nhiệm vụ và hành động, và cả sự thiếu thốn và khổ đau.
What I am in search of is not so much the gratification of a curiosity or a passion for worldly life, but something far less conditional. I do not wish to go out into the world with an insurance policy in my pocket guaranteeing my return in the event of a disappointment, like some cautious traveller who would be content with a brief glimpse of the world. On the contrary, I desire that there should be hazards, difficulties and dangers to face; I am hungry for reality, for tasks and deeds, and also for privation and suffering.
Tôi không bị mắc kẹt với niềm tin rằng thử thách xuất hiện để níu chân ta lại. Tôi hào hứng với niềm tin rằng thử thách xuất hiện để giúp ta tiến về phía trước – và đó là sự khác biệt. Đó là sự khác biệt duy nhất giữa những người đang sống một cuộc đời nhiệt huyết, đáng tự hào và những người cảm thấy buồn bã hay những người già đi và cảm thấy mình không biết mình đang làm gì nữa.
I’m not stuck in this belief that challenges are given to us to hold us back. I am lifted up by the belief that challenges are here to help us move forwards – and that is the difference. That is the only difference between people who are living a passionate, proud life and people who feel sad or people who get older and feel like they don’t know what they’re doing anymore.