Bạn đã yêu, đã nếm được mùi vị của ái tình. Đột nhiên, bạn thấy cái đẹp, sự hứng thú ở khắp nơi. Bạn không ngần ngại thể hiện tình yêu một cách say đắm, một cách dịu dàng, bằng ngôn từ và bằng sự im lặng. Và bạn thấy mình mạnh mẽ, khoan dung và đầy sinh khí.
Tình yêu nào muốn chỉ là tình yêu tinh thần thì sẽ trở nên mờ nhạt. Còn tình yêu nào không có cơ sở tinh thần thì chỉ là điều tầm thường.
Con người chỉ bắt đầu là con người khi anh ta ngừng than vãn và chửi rủa, và bắt đầu tìm kiếm thứ công lý ẩn sâu đang điều phối cuộc sống của mình. Và anh ta hướng tâm trí vào yếu tố điều phối đó, anh ta ngừng đổ tội cho người khác về tình cảnh của mình, và dựng mình đứng lên với những suy nghĩ mạnh mẽ và cao cả; ngừng vật lộn chống lại hoàn cảnh, và bắt đầu sử dụng chúng để hỗ trợ tiến bộ nhanh chóng của mình, và dùng chúng như một loại công cụ của thứ quyền năng và khả năng ẩn giấu bên trong anh ta.
A man only begins to be a man when he ceases to whine and revile, and commences to search for the hidden justice which regulates his life. And he adapts his mind to that regulating factor, he ceases to accuse others as the cause of his condition, and builds himself up in strong and noble thoughts; ceases to kick against circumstances, but begins to use them as aids to his more rapid progress, and as a means of the hidden powers and possibilities within himself.
Nhà trường chỉ cho chúng ta chiếc chìa khóa tri thức, học trong cuộc sống là công việc cả đời.
Biết rõ và làm tốt công việc duy nhất là tạo nên một sự phát triển vượt bậc, còn hơn là làm nửa vời hàng trăm việc.
Sống xấu xa không hợp lý, bừa bãi… không phải là sống tồi mà là chết mòn.
Có một ngày, tôi chèo con thuyền mỏi mệt quay về, tự nói với chính mình, không cần giả bộ trẻ trung, chờ đợi một cuộc tương phùng. Và sau đó, bình yên sống trong căn nhà cũ nhỏ xinh, ngồi dưới khung cửa sổ an nhàn, lấy nước xuân hãm một bình trà mới, ngâm hết thảy những thế sự tháng năm trong đó. Rồi sau lại tin rằng, uống cạn ly trà này, một cuộc sống mới sẽ lại bắt đầu từ đây.
Vô thức là đại dương của những điều không thể nói, những điều đã bị trục xuất khỏi vùng đất của ngôn ngữ, loại bỏ như kết quả của những điều cấm đoán cổ xưa.
The unconscious is the ocean of the unsayable, of what has been expelled from the land of language, removed as a result of ancient prohibitions.
Cuộc sống như một cuốn sách. Kẻ điên rồ giở qua nhanh chóng. Người khôn ngoan vừa đọc vừa suy nghĩ vì biết rằng mình chỉ được đọc có một lần.
Đây là điều thú vị đối với việc chia sẻ ý tưởng cùng người khác: Nếu bạn chia sẻ một ý tưởng mới với mười người, họ nghe nó một lần, và bạn sẽ được nghe nó mười lần.
Here’s what is exciting about sharing ideas with others: If you share a new idea with ten people, they get to hear it once and you get to hear it ten times.
Cuộc đời là bọt nước. Chỉ có hai điều như đá tảng: Tử tế khi người khác lâm hoạn nạn và can đảm trong hoạn nạn của chính mình.
Rất ít người, và hơn nữa chỉ những người tuyệt vời nhất mới có thể nói một cách giản dị và chân thành: Tôi không biết.
Đôi khi tôi chỉ mong sao được yên tĩnh một mình, không có bất cứ điều gì có thể làm phiền thôi. Đừng nói tôi lạnh lùng, cũng đừng nói tôi vô tình. Tôi thể hiện rằng mình không quan tâm, trên gương mặt tôi thể hiện rằng sao cũng được, nhưng liệu ai biết có những khi trong thâm tâm tôi cuộn sóng lao đến cùng cực của sự thất vọng.