Từ khóa: Hiếu thảo

Mẹ yêu con bên lòng canh cánh
Con yêu mẹ khuất núi là thôi.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Bao giờ cá Lý hóa Long,
Đền ơn cha mẹ ẵm bồng ngày xưa.

Tác giả:
Từ khóa:

Tôi không hiểu rõ lý do gì, nhưng em không nên cố chấp. Chẳng có con cái nào lại không quan tâm đến bố mẹ… cũng chẳng có bố mẹ nào lại không lo lắng cho con.

Tác giả:
Từ khóa:

Con cái ngoan mang lại hạnh phúc cho cha mẹ. Con cái hư là kẻ đào mồ chôn cha mẹ chúng.

Tác giả:
Từ khóa:

Nếu có bao giờ con yêu mẹ
Hãy nói khi mẹ vẫn còn đây
Con biết được những dòng cảm xúc
Ngọt ngào êm dịu lẫn nồng say.

Tác giả:
Từ khóa:

Con nhà tử tế, cha giận, sợ ít; cha không nói, lại sợ nhiều.

Tác giả:
Từ khóa:

Không thừa thuận để vui lòng cha mẹ, không đáng gọi là người; không cảm động để làm hay cho cha mẹ, không đáng gọi là con.

Tác giả:
Từ khóa:

Con bất hiếu luôn oán trách mẹ cha, người xấu mắc nợ oán chủ cho vay.

Tác giả:
Từ khóa:

Thờ cha mẹ, nên nhỏ nhẹ khuyên can, nếu thấy cha mẹ không theo ý mình thì vẫn cung kính mà không xúc phạm cha mẹ; tuy khó nhọc, lo buồn, nhưng không được
oán hận.
事父母几谏,见志不从,又敬不违,劳而不怨。Sự phụ mẫu ki gián, kiến chí bất tòng, hựu kính bất vi; lao nhi bất oán.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Cây muốn lặng, gió chẳng đừng; con muốn nuôi, cha mẹ đã khuất.

Tác giả:
Từ khóa:

Khi bạn còn rất nhỏ… Bố mẹ dành rất nhiều thời gian, dạy bạn cầm thìa, dùng đũa, nên ăn như thế nào…
Dạy bạn mặc quần áo, đeo tất, buộc dây giày…
Dạy bạn rửa mặt, dạy bạn chải đầu…
Dạy bạn đạo lý làm người…
Bạn có còn nhớ chăng thường xuyên ép hỏi bố mẹ, bạn từ đâu ra? Cho nên…
Cho nên, đến một ngày bố mẹ già đi…
Xin đừng trách tội họ…
Khi họ bắt đầu quên cách buộc dây giày, quên đeo tất…
Khi đôi tay chải đầu của họ bắt đầu run rẩy không ngừng…
Xin đừng thúc giục họ, bởi vì khi bạn đang từ từ trưởng thành, thì họ lại dần dần già đi…
Chỉ cần bạn luôn ở trước mắt họ… Trái tim của họ sẽ thực sự ấm áp…
Nếu có một ngày, khi họ không còn đứng vững, muốn đi cũng không được…
Xin bạn hãy siết chặt lấy tay họ, ở bên cạnh họ chậm rãi bước đi…
Tựa như…
Tựa như năm đó bố mẹ nắm lấy tay bạn.

Tác giả:
Từ khóa:

Ta hãy tôn vinh mẹ, cha trong trái tim. Bụt dạy: Vào thời không có Bụt ra đời thì thờ cha, thờ mẹ cũng là thờ Bụt.

Đạo phụng thờ cha mẹ, đó là gốc của đức.
夫孝, 德之本也。Phu hiếu, đức chi bổn dã.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Chỉ khi bạn lớn lên và bước khỏi ông – hay rời ông để đến với gia đình của riêng mình – chỉ tới lúc đó bạn mới hiểu được sự vĩ đại của ông và thực tâm biết ơn điều đó.
It’s only when you grow up and step back from him–or leave him for your own home–it’s only then that you can measure his greatness and fully appreciate it.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Nếu cha mẹ có lỗi lầm, mình phải hòa nhã dùng lời ôn hòa can gián.
父母有過,下氣怡色柔聲以諫。
Phụ mẫu hữu quá, hạ khí di sắc nhu thanh dĩ gián.

Tác giả:
Từ khóa:

Sự vô ơn là điều đáng khinh nhất, nhưng kiểu vô ơn phổ biến và lâu đời nhất là sự vô ơn của con cái đối với cha mẹ.

Tác giả:
Từ khóa:

Cha mẹ thương con tựa biển trời
Làm sao đền trả được người ơi
Nếu không có hiếu đừng bất hiếu
Bất hiếu làm ta khổ muôn đời.

Tác giả:
Từ khóa:

Mình là sự tiếp nối của cha, của mẹ. Và mình mang mẹ cha đi về tương lai. Phải biết mỉm cười cho mẹ, thở cho cha và bước đi cho cả hai. Sự tiếp nối đẹp đẽ của cha mẹ nơi mình là biểu hiện cụ thể nhất của lòng hiếu.

Khi cha cho con, cả hai đều cười; khi con biếu cha, cả hai cùng khóc.
When a father gives to his son, both laugh; when a son gives to his father, both cry.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Làm sao bạn có thể cười khi mẹ mình đói? Làm sao bạn có thể cười khi lí do để cười là sai trái?
How can you laugh when your mother’s hungry? How can you smile when the reasons for smiling are wrong?

Tác giả:
Từ khóa: ,

Nhà nghèo mới hay con thảo
Nước loạn mới biết tôi trung.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Hãy yêu khi mẹ vẫn còn biết
Đừng chờ đến lúc mẹ ra đi
Ghi lời yêu quí lên bia đá
Đá vô tri nào có nghĩa gì.

Tác giả:
Từ khóa:

Vu lan dâng một cành mai
Cho con gửi gắm đôi lời cầu xin.
Cầu cho cha mẹ hiện tiền,
Sống thời niệm Phật thác lên Liên đài.

Tác giả:
Từ khóa:

Trời cao bể rộng mênh mông
Ơn cha nghĩa mẹ đạo đồng chớ quên.

Tác giả:
Từ khóa: