Giả dụ như tất cả mọi người đều ốm bệnh và loạn trí, trừ một hoặc hai người khỏe mạnh và minh mẫn. Lúc đó, chính hai người này sẽ bị nghĩ là ốm bệnh và loạn trí chứ không phải những người còn lại!
Suppose, then, that all men were sick or deranged, save one or two of them who were healthy and of right mind. It would then be the latter two who would be thought to be sick and deranged and the former not!
Bất cứ khi nào chúng ta cảm thấy mình chắc chắn đúng, đúng đến mức ta không chịu cởi mở với bất cứ thứ gì khác hay ai khác, ta sai ngay ở đó. Nó trở thành góc nhìn sai. Khi khổ đau xuất hiện, nó đến từ đâu? Nguyên nhân là góc nhìn sai, kết trái thành khổ đau. Nếu là góc nhìn đúng, nó sẽ không dẫn đến khổ đau.
Whenever we feel that we are definitely right, so much so that we refuse to open up to anything or anybody else, right there we are wrong. It becomes wrong view. When suffering arises, where does it arise from? The cause is wrong view, the fruit of that being suffering. If it was right view it wouldn’t cause suffering.
Sự bi quan thái quá đã khiến quá nhiều người phạm sai lầm nghiêm trọng. Và có lẽ một phần của sự bi quan xuất hiện vì chúng ta quá gần với bản thân để nhìn từ góc nhìn đúng đắn.
Too much pessimism has led too many men into making serious mistakes. And perhaps part of our pessimism comes because we are too close to ourselves to see in proper perspective.
Tôi luôn tin rằng sự thông minh của một người được phản ánh trực tiếp bằng số góc nhìn đối lập mà người đó có thể đưa ra cùng lúc về cùng một chủ đề.
I’ve always felt that a person’s intelligence is directly reflected by the number of conflicting points of view he can entertain simultaneously on the same topic.
Nếu có bí mật của thành công, thì nó nằm trong khả năng đón nhận góc nhìn của người khác và nhìn sự việc từ cả góc nhìn của người đó lẫn góc nhìn của bản thân.
If there is any one secret of success, it lies in the ability to get the other person’s point of view and see things from that person’s angle as well as from your own.
Người theo chủ nghĩa dân tộc không chỉ không phản đối những sự bạo ngược do bên mình gây ra, mà còn có khả năng đáng kể về chuyện thậm chí không nghe thấy gì về chúng.
The nationalist not only does not disapprove of atrocities committed by his own side, but he has a remarkable capacity for not even hearing about them.