Có một thời khắc vào buổi chiều khi mà cánh đồng định lên tiếng nói gì đó. Nó chẳng bao giờ nói, hoặc nó nói rất nhiều, hoặc chúng ta hiểu nói và nó không thể dịch được cũng như âm nhạc.
There is an hour of the afternoon when the plain is on the verge of saying something. It never says, or perhaps it says it infinitely, or perhaps we do not understand it, or we understand it and it is untranslatable as music.
Bánh sandwich ngoài trời không còn chỉ là bánh sandwich nữa. Vị của nó khác so với trong nhà, bạn phát hiện không? Sâu đậm hơn. Vị giống như bạc hà và lan thủy tinh. Mang đến điều kỳ diệu cho khẩu vị.
Sandwich outdoors isn’t a sandwich anymore. Tastes different than indoors, notice? Got more spice. Tastes like mint and pinesap. Does wonders for the appetite.
Bạn có thể sống hàng năm trời cạnh một cây thông lớn, vinh dự được có người láng giềng đáng kính đến vậy, thậm chí ngay cả khi nó rắc lá kim đầy lên đám hoa của bạn hay thả quả thông xuống bàn đánh thức bạn dậy giữa đêm khuya tĩnh lặng.
You can live for years next door to a big pine tree, honored to have so venerable a neighbor, even when it sheds needles all over your flowers or wakes you, dropping big cones onto your deck at still of night.
Rừng là nơi bình an, phải không? Vậy tội tình chi nắm chặt trong tay những gì làm bạn rối rắm. Hãy để cho thiên nhiên dạy bạn. Nghe tiếng chim kêu rồi xả bỏ. Hiểu rõ thiên nhiên bạn sẽ hiểu rõ giáo pháp. Hiểu rõ giáo pháp bạn sẽ hiểu rõ thiên nhiên.
The forest is peaceful, why aren’t you? You hold onto things causing your confusion. Let nature teach you. Hear the bird’s song then let go. If you know nature, you’ll know Dhamma. If you know Dhamma, you’ll know nature.