Con người cảm thấy gì khi nhìn lên bầu trời? Anh ta cảm thấy mình không có đủ lưỡi để mô tả điều mình nhìn thấy. Dù vậy, con người chưa bao giờ ngừng mô tả bầu trời, chỉ liệt kê ra những gì mình nhìn thấy.
How does a person feel when looking at the sky? He thinks that he doesn’t have enough tongues to describe what he sees. Nevertheless, people have never stopping describing the sky, simply listing what they see.
Tôi thích mùa xuân, nhưng nó trẻ trung quá. Tôi thích mùa hè, nhưng nó kiêu ngạo quá. Vậy nên tôi thích mùa thu nhất, bởi thanh âm của nó êm đềm hơn, màu sắc của nó sâu đậm hơn, và nó nhuốm chút u sầu. Sắc vàng cam tươi thắm của nó không thể hiện sự ngây thơ của mùa xuân, hay cường lực của mùa hạ, mà nói lên những dịu dàng và sự khôn ngoan nhân hậu của tuổi tác. Mùa thu biết những giới hạn và ý nghĩa của cuộc đời.
I like spring, but it is too young. I like summer, but it is too proud. So I like best of all autumn, because its tone is mellower, its colours are richer, and it is tinged with a little sorrow. Its golden richness speaks not of the innocence of spring, nor the power of summer, but of the mellowness and kindly wisdom of approaching age. It knows the limitations of life and its content.
Bánh sandwich ngoài trời không còn chỉ là bánh sandwich nữa. Vị của nó khác so với trong nhà, bạn phát hiện không? Sâu đậm hơn. Vị giống như bạc hà và lan thủy tinh. Mang đến điều kỳ diệu cho khẩu vị.
Sandwich outdoors isn’t a sandwich anymore. Tastes different than indoors, notice? Got more spice. Tastes like mint and pinesap. Does wonders for the appetite.
Bạn có thể sống hàng năm trời cạnh một cây thông lớn, vinh dự được có người láng giềng đáng kính đến vậy, thậm chí ngay cả khi nó rắc lá kim đầy lên đám hoa của bạn hay thả quả thông xuống bàn đánh thức bạn dậy giữa đêm khuya tĩnh lặng.
You can live for years next door to a big pine tree, honored to have so venerable a neighbor, even when it sheds needles all over your flowers or wakes you, dropping big cones onto your deck at still of night.