Tác giả: Phan Ý Yên

Những câu nói hay, trích dẫn hay trong những tác phẩm của Phan Ý Yên được DanhNgon.Net sưu tầm và chọn lọc.

phan ý yênNữ nhà văn trẻ của Việt Nam, hiện cô đang sinh sống và làm việc tại Tp. Hồ Chí Minh.
  • Họ và tên: Nguyễn Hoàng Phương Thảo
  • Ngày sinh: 27/02/1985
  • Quê quán: Đà nẵng
  • Tác phẩm: Suốt một mùa đông, Người lớn cô đơn, Đường về nhà, Em là để yêu,Tôi Là Một Nỗi Buồn Nhỏ – Đang Chậm Rãi Thở…, Tình Yêu Là Không Ai Muốn Bỏ Đi, Cà phê với người lạ…
  • Website/Blog: https://www.facebook.com/phanyyen

Những người mà bạn khó buông bỏ nhất thật ra chính là những người chưa bao giờ thuộc về bạn.

Điều đáng sợ nhất mà một người phải đối diện không phải là thất bại hay mất mát. Mà chính là lúc tỉnh giấc mỗi buổi sáng, không mong muốn gì, không khát khao gì. Bởi vì trái tim rỗng toác. Bất mãn với cả chính bản thân mình. Khi ấy, có lẽ điều kỳ diệu là một từ ngữ quá xa xỉ và nực cười. Nhưng rồi, chúng ta cũng phải tự cứu chính mình thôi. Bạn luôn có sự lựa chọn, ngay cả khi cùng cực nhất. Là đứng lên và đi hay đứng lại rồi bị quên lãng. Quyền quyết định thuộc về bạn

Có người bảo với tôi rằng. Có lẽ, trước tiên chúng ta sống vì bản thân mình. Yêu một người hay từ bỏ một người rốt cuộc cũng vì bản thân mình mà chọn. Sau này, thời gian trôi qua, có người sẽ quên mất mình đã buồn, có người sẽ hối hận, có người sẽ hài lòng nhưng cũng có người cứ như đi tìm mãi giấc mơ mình đã tỉnh.

Khi bạn thực sự quan tâm đến ai đó, lỗi lầm của họ sẽ không bao giờ có thể thay đổi được tình cảm của bạn. Bởi chỉ lý trí là nổi giận, còn trái tim mãi mãi giữ những nhịp yêu thương…

Không có chiến tranh. Không có sinh ly tử biệt. Không có bom đạn khủng bố. Không có vũ khí hóa học, quái vật ngoài hành tinh. Vậy mà im lặng đôi khi có thể giết chết người.

Tác giả:

Những mối tình đã qua. Tôi chẳng còn nhớ được gì nhiều. Duy nhất có một lời vĩnh viễn sẽ không bao giờ có thể quên.
Người ta bảo. Anh vẫn ở đây mà…

Có người bảo đừng đặt tên cho những điều đã trở thành quá khứ vì sẽ chỉ càng khiến bản thân không muốn buông tay. Cơ mà phải làm thế nào khi ngay từ lúc mới gặp gỡ, trong lòng đã chỉ biết hát lên rằng “anh như cánh buồm đỏ thắm em cổ tích xưa”?

Bạn có bao giờ biết thế giới của mình sẽ trở nên thế nào khi với bạn chỉ cần một người là đủ hay chưa? Chính là khi bạn nhắm mắt mình lại và hơi ấm của người bên cạnh là mọi điều mà bạn hằng ước ao mong chờ. Cách mà anh ta gọi tên bạn, cách anh ta đặt tay lên hông bạn khi băng qua đường, cách anh ta khẽ chạm lên tóc bạn, cách anh ta hỏi: “Em đã ăn gì chưa?”, cách anh ta nhìn bạn trìu mến… từng chút một ở lại trong cuộc đời bạn. Mãi mãi…

Điều đáng sợ nhất mà một người phải đối diện không phải là thất bại hay mất mát. Mà chính là lúc tỉnh giấc mỗi buổi sáng, không mong muốn gì, không khát khao gì. Bởi vì trái tim rỗng toác. Bất mãn với cả chính bản thân mình. Khi ấy, có lẽ điều kỳ diệu là một từ ngữ quá xa xỉ và nực cười. Nhưng rồi, chúng ta cũng phải tự cứu chính mình thôi. Bạn luôn có sự lựa chọn, ngay cả khi cùng cực nhất. Là đứng lên và đi hay đứng lại rồi bị quên lãng. Quyền quyết định thuộc về bạn!

Tụi mình đâu có buồn hoài được. Nhưng không vì thế mà tụi mình sẽ quên hay sẽ lại hạnh phúc. Có những người vĩnh viễn trở thành duy nhất ở trong lòng. Phải, là duy nhất ở trong lòng…

Tôi không muốn làm một người phụ nữ thông minh. Cũng chẳng muốn là người giỏi giang, tháo vát. Bọn họ thường rất cô đơn. Cứ chống chọi một mình với thế giới để bảo vệ sự tổn thương của chính mình. Đàn ông của họ cũng chẳng phải loại tầm thường. Chính vì vậy mà ngày nào cũng là một cuộc đấu trí. Thử hỏi có phức tạp không? Chi bằng có thể ngồi xuống cùng nhau, nói chuyện nấu súp, làm vườn, tăng cân, bỏ trốn…

Nếu người ta có thể hạnh phúc với tất thảy mọi điều bé nhỏ. Thì người ta cũng hoàn toàn có thể đau khổ bởi chúng. Chân thì bước đi rồi mà đầu vẫn ngoảnh lại nhìn. Chính là như vậy đấy! Là tự mình chơi trò chơi giằng dưa với chính mình. Là tự mình không cam tâm. Là tự mình không thể buông bỏ hết. Là tự mình nhớ. Là tự mình thương. Chỉ tội một điều. Là chẳng bao giờ tự mình yêu mình hết cả…

Tác giả:
Từ khóa:

Một số người chỉ như là đám mây đen trong cuộc đời bạn. Họ mang mưa tới và khi đi khỏi rồi, nhất định bầu trời sẽ lại trong xanh.

Tác giả:

Chỉ ước ao với ai đó trên hành tinh bận rộn này, mình thật sự quan trọng, quan trọng đến mức tuyệt đối, đến mức ích kỉ.

Chỉ ước ao với ai đó trên hành tinh bận rộn này, mình thật sự quan trọng, quan trọng đến mức tuyệt đối, đến mức ích kỉ

Điều đáng sợ nhất mà một người phải đối diện không phải là thất bại hay mất mát. Mà chính là lúc tỉnh giấc mỗi buổi sáng, không mong muốn gì, không khát khao gì. Bởi vì trái tim rỗng toác. Bất mãn với cả chính bản thân mình. Khi ấy, có lẽ điều kỳ diệu là một từ ngữ quá xa xỉ và nực cười. Nhưng rồi, chúng ta cũng phải tự cứu chính mình thôi. Bạn luôn có sự lựa chọn, ngay cả khi cùng cực nhất. Là đứng lên và đi hay đứng lại rồi bị quên lãng. Quyền quyết định thuộc về bạn!

Mối quan hệ nào cũng có ý nghĩa cả. Bởi ngay cả khi nó không mang lại cho bạn thứ bạn muốn, nó cũng sẽ chỉ cho bạn thấy thứ mà bạn không muốn

Có bao nhiêu người trên thế gian này, trái tim chung nhịp nhưng không thể cầm tay đi chung trên một con đường? Nhân duyên này sẽ khổ đau nhưng đó chính là thứ nhân duyên khiến bạn trở nên mạnh mẽ.

Khi bạn thực sự quan tâm đến ai đó, lỗi lầm của họ sẽ không bao giờ có thể thay đổi được tình cảm của bạn. Bởi chỉ lý trí là nổi giận, còn trái tim mãi mãi giữ những nhịp yêu thương.

Tác giả:

Một số người chỉ như là đám mây đen trong cuộc đời bạn. Họ mang mưa tới và khi đi khỏi rồi, nhất định bầu trời sẽ lại trong xanh.

Tác giả:

Đôi khi bạn nhớ một người đã cũ không phải vì bạn muốn họ quay trở lại trong cuộc sống của mình. Chỉ bởi hoài niệm cũng là một phần trong hành trình đi tới mà thôi.

Khoảnh khắc cô độc nhất là khi bạn phải tự nói với chính mình: Mình thương mình mà, có phải không?

Thiên hạ không có nuôi bạn lớn ngày nào, lúc bạn khổ thiên hạ cũng không ở cạnh lo cho bạn, đau cho nỗi đau của bạn. Lúc bạn vui thiên hạ lại càng không quan tâm chưa kể là còn phần ganh ghét. Vậy hà cớ gì mà nhiều bạn cứ bận tâm lo sợ chuyện thiên hạ đánh giá cuộc đời của mấy bạn quá vậy? Kì chưa?

Hãy nói chuyện với những người lạ, nghe thêm nhiều câu chuyện khác nhau. Nhưng không phải để phán xét, để thấy mình cao cả tốt đẹp hơn người ta mà để học cách bao dung với mọi chuyện. Ai cũng có thể mất hết và lạc bước đôi lần. Bạn cũng vậy. Không có gì đảm bảo tương lai đâu nên đừng vội vã

Tác giả:
Từ khóa: