Ý nghĩ của cuộc đời là gì? Đó là một câu hỏi đơn giản nhưng là tất cả; câu hỏi thường đến với người đã có tuổi đời, người chưa bao giờ có được sự thông suốt vĩ đại. Sự thông suốt vĩ đại có lẽ chẳng bao giờ đến. Thay vì thế, có những điều kỳ diệu nhỏ nhặt ngày thường, những vầng sáng, que diêm bất ngờ bừng lên trong bóng tối.
What is the meaning of life? That was all- a simple question; one that tended to close in on one with years, the great revelation had never come. The great revelation perhaps never did come. Instead there were little daily miracles, illuminations, matches struck unexpectedly in the dark.
Người ý thức được về bản thân trở nên độc lập; và anh ta không bao giờ buồn chán, và cuộc sống quá ngắn ngủi, và anh ta thấm đẫm trong niềm hạnh phúc sâu sắc nhưng vẫn ôn hòa.
The man who is aware of himself is henceforward independent; and he is never bored, and life is only too short, and he is steeped through and through with a profound yet temperate happiness.
Có nhiều điều chứng minh cho quan điểm rằng chính quần áo mặc chúng ta chứ không phải ta mặc chúng; ta có thể may chúng theo khuôn tay hay ngực, nhưng chúng sẽ đóng khuôn trái tim ta, trí óc ta, miệng lưỡi ta theo ý chúng.
There is much to support the view that it is clothes that wear us and not we them; we may make them take the mould of arm or breast, but they would mould our hearts, our brains, our tongues to their liking.
Cho dù có vẻ lặt vặt và phù phiếm bao nhiêu, quần áo có chức năng quan trọng hơn là chỉ giữ ta ấm áp. Quần áo thay đổi cách nhìn của ta về thế giới, và cách nhìn của thế giới đối với ta.
Vain trifles as they seem, clothes have, they say, more important offices than to merely keep us warm. They change our view of the world and the world’s view of us.
Ta hãy sôi sục trên cái vạc không thể lường trước, nỗi bối rối đầy mê hoặc, những thôi thúc làm thành món hổ lốn, phép màu bất diệt của ta – bởi tâm hồn phun ra điều kỳ diệu trong từng giây phút. Vận động và thay đổi là cốt lõi của con người; sự cứng nhắc là cái chết; sự an phận là cái chết; ta hãy nói điều xuất hiện trong đầu, lặp lại bản thân, đối lại bản thân, ném ra sự vô nghĩa ngông cuồng nhất, và đi theo những mộng tưởng tuyệt vời nhất mà không quan tâm thế giới làm gì hay nghĩ gì hay nói gì. Bởi chẳng có gì quan trọng ngoài cuộc sống.
Let us simmer over our incalculable cauldron, our enthralling confusion, our hotchpotch of impulses, our perpetual miracle – for the soul throws up wonders every second. Movement and change are the essence of our being; rigidity is death; conformity is death; let us say what comes into our heads, repeat ourselves, contradict ourselves, fling out the wildest nonsense, and follow the most fantastic fancies without caring what the world does or thinks or says. For nothing matters except life.