Tác giả: Virginia Woolf

Ngôn ngữ là rượu trên môi.
Language is wine upon the lips.

Tác giả:
Từ khóa:

Có thể là chính bản thân thế giới không hề có ý nghĩa.
It might be possible that the world itself is without meaning.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Thật kỳ lạ cách mà sức mạnh sáng tạo lập tức biến cả vũ trụ trở nên trật tự.
Odd how the creative power at once brings the whole universe to order.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Người ý thức được về bản thân trở nên độc lập; và anh ta không bao giờ buồn chán, và cuộc sống quá ngắn ngủi, và anh ta thấm đẫm trong niềm hạnh phúc sâu sắc nhưng vẫn ôn hòa.
The man who is aware of himself is henceforward independent; and he is never bored, and life is only too short, and he is steeped through and through with a profound yet temperate happiness.

Không ý thức được về bản thân, chúng ta chỉ là trẻ sơ sinh trong nôi.
Without self awareness we are as babies in the cradles.

Tác giả:
Từ khóa:

Mọi thứ cực hạn đều nguy hiểm.
All extremes are dangerous.

Tác giả:
Từ khóa:

Không gì thực sự xảy ra nếu chưa được ghi lại.
Nothing has really happened until it has been recorded.

Tác giả:
Từ khóa:

Người theo thuyết nam nữ bình quyền là bất cứ người phụ nữ nào nói lên sự thật về cuộc đời mình.
A feminist is any woman who tells the truth about her life.

Tác giả:
Từ khóa:

Suy nghĩ là cách chiến đấu của tôi.
Thinking is my fighting.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Có nhiều điều chứng minh cho quan điểm rằng chính quần áo mặc chúng ta chứ không phải ta mặc chúng; ta có thể may chúng theo khuôn tay hay ngực, nhưng chúng sẽ đóng khuôn trái tim ta, trí óc ta, miệng lưỡi ta theo ý chúng.
There is much to support the view that it is clothes that wear us and not we them; we may make them take the mould of arm or breast, but they would mould our hearts, our brains, our tongues to their liking.

Tác giả:
Từ khóa:

Không cần phải vội vã. Không cần phải lấp lánh. Không cần phải là bất cứ ai ngoại trừ bản thân mình.
No need to hurry. No need to sparkle. No need to be anybody but oneself.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Vẻ đẹp của thế gian chóng lụi tàn, mang theo hai mặt, một bên là tiếng cười, một bên là đau khổ, xé nát con tim.
The beauty of the world, which is so soon to perish, has two edges, one of laughter, one of anguish, cutting the heart asunder.

Nếu người ta thành công cao độ trong nghề nghiệp của mình, họ đánh mất tri giác. Thị giác mất đi. Họ không có thời gian để ngắm tranh. Thính giác mất đi. Họ không có thời gian để nghe nhạc. Tiếng nói mất đi. Họ không có thời gian để chuyện trò. Nhân tính mất đi. Kiếm tiền trở nên quang trọng đến mức họ phải làm cả ngày cả đêm. Sức khỏe mất đi. Và họ trở nên ganh đua đến mức họ không chia sẻ thành quả của mình với người khác dù bản thân họ có nhiều hơn. Vậy con người còn lại gì khi mất đi thị giác, thính giác, và cảm nhận cân xứng? Chỉ là kẻ què quặt trong hang mà thôi.
If people are highly successful in their professions they lose their sense. Sight goes. They have no time to look at pictures. Sound goes. They have no time to listen to music. Speech goes. They have no time for conversation. Humanity goes. Money making becomes so important that they must work by night as well as by day. Health goes. And so competitive do they become that they will not share their work with others though they have more themselves. What then remains of a human being who has lost sight, sound, and sense of proportion? Only a cripple in a cave.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Ai đó phải chết để phần còn lại chúng ta trân trọng giá trị cuộc sống hơn.
Someone has to die in order that the rest of us should value life more.

Ý nghĩ của cuộc đời là gì? Đó là một câu hỏi đơn giản nhưng là tất cả; câu hỏi thường đến với người đã có tuổi đời, người chưa bao giờ có được sự thông suốt vĩ đại. Sự thông suốt vĩ đại có lẽ chẳng bao giờ đến. Thay vì thế, có những điều kỳ diệu nhỏ nhặt ngày thường, những vầng sáng, que diêm bất ngờ bừng lên trong bóng tối.
What is the meaning of life? That was all- a simple question; one that tended to close in on one with years, the great revelation had never come. The great revelation perhaps never did come. Instead there were little daily miracles, illuminations, matches struck unexpectedly in the dark.

Sự im lặng thật tốt biết bao; tách cà phê, cái bàn. Thật tố biết bao khi ngồi một mình như con chim biển đơn độc duỗi cánh trên cột buồm. Cứ để tôi ngồi dây mãi với những thứ thứ giản đơn, tách cà phê này, con dao này, cái dĩa này, những thứ là chính chúng, tôi là chính tôi.
How much better is silence; the coffee cup, the table. How much better to sit by myself like the solitary sea-bird that opens its wings on the stake. Let me sit here for ever with bare things, this coffee cup, this knife, this fork, things in themselves, myself being myself.

Tác giả:
Từ khóa: ,

U sầu làm sao những âm thanh trong đêm đông.
Melancholy were the sounds on a winter’s night.

Tác giả:
Từ khóa:

Trong sự cô độc, chúng ta chú tâm sâu sắc vào cuộc sống của mình, vào những ký ức của mình, vào những chi tiết quanh ta.
In solitude we give passionate attention to our lives, to our memories, to the details around us.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Suy nghĩ và lý thuyết phải đi trước mọi hành động có ích; thế nhưng bản thân hành động lại cao cả hơn cả suy nghĩ lẫn lý thuyết.
Thought and theory must precede all salutary action; yet action is nobler in itself than either thought or theory.

Không phải tìm kiếm quá xa để thấy kết nối giữa ăn mặc và chiến tranh; những bộ quần áo đẹp nhất của bạn là những bộ quần áo bạn mặc khi là người lính.
The connection between dress and war is not far to seek; your finest clothes are those you wear as soldiers.

Hãy sắp xếp bất cứ mảnh nào tiến về phía bạn.
Arrange whatever pieces come your way.

Tác giả:
Từ khóa:

Bên rìa của mọi đau khổ đều có vài kẻ ngồi quan sát và chỉ trỏ.
On the outskirts of every agony sits some observant fellow who points.

Tác giả:
Từ khóa: , ,

Cái đẹp phải được phá vỡ hàng ngày để vẫn là cái đẹp.
But beauty must be broken daily to remain beautiful.

Tác giả:
Từ khóa:

Biết bao nhiêu lần người ta dùng bút viết hay bút vẽ bởi vì người ta không thể bóp cò súng?
How many times have people used a pen or paintbrush because they couldn’t pull the trigger?

Tác giả:
Từ khóa: