Sự ám ảnh đam mê là hoạt động lãng phí nhất của con người, vì với một ám ảnh đam mê, bạn tiếp tục quay trở lại, trở lại và trở lại với cùng câu hỏi và chẳng bao giờ đạt được câu trả lời.
Obsession is the single most wasteful human activity, because with an obsession you keep coming back and back and back to the same question and never get an answer.
Chúng ta chẳng bao giờ biết chắc được những lời cầu nguyện của mình sẽ đi đâu, hay câu trả lời sẽ đến từ ai. Khi mà chúng ta nghĩ mình gần nhất với chúa trời, chúng ta cũng có thể hóa ra lại đang yểm trợ ác quỷ.
We can never know for certain where our prayers are likely to go, nor from whom the answers will come. Just when we think we are at our nearest to God, we could be assisting the Devil.
Tình yêu thương đòi hỏi chúng ta can đảm hơn một chút thay vì sống thoải mái, hào phóng hơn một chút, linh hoạt hơn một chút. Thế có nghĩa là sống táo bạo hơn ta sẵn lòng.
Love asks us that we be a little braver than is comfortable, a little more generous, a little more flexible. It means living on the edge more than we care to.
Người viết có thể tiến bộ như một con người, hay có thể thụt lùi. … Sự tò mò, phản ứng của anh ta với cuộc đời không thể biến mất. Điều chí tử là thu mình, trở nên ít quan tâm hơn, ít đồng cảm hơn, khô héo tới mức bản thân cuộc đời mất đi phẩm vị, và lòng nhiệt tình đối với sự thấu hiểu con người biến thành mệt mỏi và chán ghét.
The writer can grow as a person or he can shrink. … His curiosity, his reaction to life must not diminish. The fatal thing is to shrink, to be interested in less, sympathetic to less, desiccating to the point where life itself loses its flavor, and one’s passion for human understanding changes to weariness and distaste.
Nếu một người không đủ tài năng để trở thành tiểu thuyết gia, không đủ thông minh để làm luật sư, và tay quá run rẩy để thực hiện phẫu thuật, anh ta trở thành nhà báo.
If a person is not talented enough to be a novelist, not smart enough to be a lawyer, and his hands are too shaky to perform operations, he becomes a journalist.
Tôi không nghĩ cuộc đời là ngớ ngẩn. Tôi nghĩ tất cả chúng ta đều ở đây vì một mục đích cao cả. Tôi nghĩ chúng ta thu mình khỏi sự bao la của mục đích chúng ta tồn tại.
I don’t think life is absurd. I think we are all here for a huge purpose. I think we shrink from the immensity of the purpose we are here for.