Một trong những điểu yếu lớn nhất của hầu hết chúng ta là sự thiếu niềm tin vào bản thân. Một trong những thất bại thường thấy là đánh giá thấp giá trị khổng lồ của mình.
One of the greatest weaknesses in most of us is our lack of faith in ourselves. One of our common failings is to depreciate our tremendous worth.
Nếu bạn không biết phải làm gì, thì thực ra có cơ hội để làm điều gì đó mới mẻ. Chừng nào bạn biết rõ việc mình làm, sẽ chẳng có điều gì thú vị mấy xảy ra.
If you don’t know what to do, there’s actually a chance of doing something new. As long as you know what you’re doing, nothing much of interest is going to happen.
Do not lose hold of your dreams or asprirations. For if you do, you may still exist but you have ceased to live.
Đừng để tuột mất ước mơ hay khát vọng của bạn. Vì nếu điều đó xảy ra, bạn có thể vẫn tồn tại nhưng bạn đã ngừng sống mất rồi.
Khi tôi nghĩ đến cuộc đời ngắn ngủi của mình hòa vào cõi vĩnh hằng bất tận, hay khoảng không nhỏ bé mà tôi có thể chạm đến hay nhìn thấy nuốt trọn trong cõi mênh mông vô cùng mà tôi không biến đến và cũng không biết đến tôi, tôi sợ hãi và kinh ngạc thấy mình ở đây thay vì ở đó… vào lúc này thay vì vào lúc đó.
When I consider the small span of my life absorbed in the eternity of all time, or the small part of space which I can touch or see engulfed by the infinite immensity of spaces that I know not and that know me not, I am frightened and astonished to see myself here instead of there … now instead of then.
Anh quay lại và nhìn thẳng vào tôi và không nói gì cả, thậm chí dù chỉ một lời chào. Cứ như thể những tháng ngày chúng tôi ở bên nhau, những ngày tháng tôi yêu anh chẳng hề quan trọng, như thể chúng chưa bao giờ xảy ra.
He turned around and looked right at me and said nothing, not even hi. It was as if the months we had spent together, the times I spent loving him just weren’t important, as if they never happened.
Tình yêu không thể giấu giếm được và khi người ta không yêu nữa, điều ấy lại càng khó giấu hơn.
Cái gì có nhiều quá tốt quá, thì sợ sẽ nhanh mất, giống như một dòng chảy chảy qua đám cỏ xanh, thoáng chốc hoa tàn, chim bay, sông cạn, tính mạng phút chốc cũng thành sa mạc. Vì hạnh phúc quá, nên càng thấy sợ nỗi khổ đau.
Bước đầu tiên hướng tới cái ác là che phủ hành động trong trắng trong bí ẩn, và ai thích che dấu cái gì không sớm thì cũng sẽ có lý do để che dấu nó.
The first step towards vice is to shroud innocent actions in mystery, and whoever likes to conceal something sooner or later has reason to conceal it.
Phải học cách xả bỏ mọi chuyện thế gian, đừng tìm cách chống lại chúng. Nhưng chúng ta lại muốn chúng thuận theo ý muốn của chúng ta. Chúng ta tìm đủ mọi cách để xếp đặt hay đối phó với chúng. Khi thân này bị bệnh, đau nhức, ta không thích và tìm kinh để tụng. Ta muốn kiểm soát và điều khiển thân này, ta không muốn cơ thể này đau. Kinh trở thành một loại nghi lễ huyền bí khiến chúng ta rối rắm thêm trong tham ái, dính mắc. Đó là vì chúng ta tụng kinh để trừ khử bệnh tật, để được sống bền vững lâu dài. Thật ra, Đức Phật ban cho chúng ta giáo pháp là để chúng ta biết sự thật của cơ thể này nhờ thế chúng ta có thể xả bỏ nó, nhưng chúng ta biến những lời dạy của Ngài thành kinh tụng để gia tăng thêm sự si mê của chúng ta.
We must learn to let go of conditions and not try to oppose or resist them. And yet we plead with them to comply with our wishes. We look for all sorts of means to organize them or make a deal with them. If the body gets sick and is in pain, we don’t want it to be so, so we look for various sutras to chant. We don’t want the body to be in pain. We want to control it. These sutras become some form of mystical ceremony, getting us even more entangled in clinging. This is because we chant them in order toward off illness, to prolong life and so on. Actually the Buddha gave us these teachings in order to help us know the truth of the body, so that we can let go and give up our longings. but we end up chanting them to increase our delusion.