Thật ra, từ khi mới bắt đầu sinh ra, con người dù thế nào cũng phải trải qua gian khổ. Người thiện lương sẽ lựa chọn kết luận gian khổ là sai lầm của chính bản thân mình, cố gắng tự mình làm tốt hơn. Người ác độc sẽ quy kết gian khổ là sai lầm của người khác, nếu anh ta sống không tốt, anh ta cũng không để cho người khác sống tốt.
Cuộc sống không có lạc thú nào hơn ngoài vượt qua gian khó, bước từng bước tiến tới thành công, lập nên những ước vọng mới và chứng kiến chúng được thỏa mãn.
Life affords no higher pleasure than that of surmounting difficulties, passing from one step of success to another, forming new wishes and seeing them gratified.
Khi chúng ta cảm thấy khốn khổ và không thể chịu đựng cuộc đời thêm được nữa, cây cối sẽ nói với chúng ta: Hãy yên lặng! Hãy yên lặng! Hãy nhìn tôi! Cuộc sống không dễ dàng, cuộc sống không khó khăn. Đó là những suy nghĩ trẻ con… Mái ấm không ở đây hay ở đó. Mái ấm hoặc ở trong bạn, hoặc không ở đâu cả.
When we are stricken and cannot bear our lives any longer, then a tree has something to say to us: Be still! Be still! Look at me! Life is not easy, life is not difficult. Those are childish thoughts… Home is neither here nor there. Home is within you, or home is nowhere at all.