Học vấn là tài sản vô hình của đàn ông, dung mạo là tài sản hữu hình của đàn bà.
Bất bạo lực là một vũ khí mạnh mẽ và chính đáng. Thực chất nó là một vũ khí độc nhất vô nhị trong lịch sử, thứ vũ khí chém mà không làm bị thương, và trao sức mạnh cho người sử dụng nó.
Nonviolence is a powerful and just weapon. Indeed it is a weapon unique in history, which cuts without wounding and enables the man who wields it.
Người ta không thích suy nghĩ. Nếu một người nghĩ, anh ta phải đi đến kết luận. Kết luận không phải lúc nào cũng dễ chịu.
People do not like to think. If one thinks, one must reach conclusions. Conclusions are not always pleasant.
Cái chết không phải là phòng ngủ mà bạn có thể đi vào rồi sau đó lại đi ra được.
Văn chương không phải hơi thở của xã hội đường thời, không dám nói lên nỗi đau và sợ hãi của xã hội đó, không cảnh báo kịp thời những mối nguy hại đe dọa đạo đức và xã hội – thứ văn chương đó không xứng đáng với cái tên của văn chương; nó chỉ có cái mã ngoài. Thứ văn chương đó đánh mất lòng tin của nhân dân, và những tác phẩm của nó được phát hành bị dùng như giấy lộn thay vì được đọc.
Literature that is not the breath of contemporary society, that dares not transmit the pains and fears of that society, that does not warn in time against threatening moral and social dangers — such literature does not deserve the name of literature; it is only a façade. Such literature loses the confidence of its own people, and its published works are used as wastepaper instead of being read.
Tôi tự hỏi vì sao con người ta không thể chọn cách buông tay nhẹ nhàng khi không còn có thể chung sống, yêu thương nhau được nữa? Vì sao không trân quý, nâng niu khi mọi thứ còn đang nằm trong tầm tay, mà phải đợi đến khi yêu thương vụt mất mới thấy tiếc nuối trong nỗi bàng hoàng và điên cuồng níu giữ?
Thiên tăng tuế nguyệt, thiên tăng thọ
xuân mãn càng khôn phúc mãn đường.
Đây không phải chỉ là đôi câu đối của người Trung Quốc, mà đây còn là đôi câu đối chữ Hán dùng cho ngày Tết mà các cụ ta ngày xưa hay dùng. Cho nên đây là một trong vô vàn những di sản văn hóa Hán Nôm do ông cha ta để lại.
Whenever I miss you, a star falls down from the sky. So, if you looked up to the sky and found it is dark with no stars, it is all your fault. You made me miss you so much!
Mỗi khi em nhớ anh, một vì sao trên trời lại rơi xuống. Thế nên, nếu anh ngước nhìn bầu trời mà chỉ thấy một màn đêm tối mịt không một ánh sao, lỗi tại anh cả đó. Anh đã khiến em nhớ anh biết bao nhiêu!
Đừng bao giờ để tính cách và giá trị đặc biệt của bạn, bí mật mà chỉ bạn mà không còn ai khác biết, sự thật – đừng để nó bị lòng tự phụ ngấu nghiến nuốt.
Don’t let your special character and values, the secret that you know and no one else does, the truth – don’t let that get swallowed up by the great chewing complacency.