“Nhưng,” bạn có thể hỏi, “làm sao chúng ta có thể quên đi những lời ác ý đã nói ra… sự đối xử tàn nhẫn và bất công mà ta đã nhận? Làm sao ta có thể chỉ đơn giản là quên chúng đi? Không đơn giản được như vậy!” Chỉ có một cách chắc chắn. Đừng bao giờ nói về chúng, và đừng bao giờ nghĩ về chúng. Nếu bạn muốn quên đi điều gì đó, đừng bao giờ nói về nó thậm chí ngay cả với người bạn thân nhất của mình. Khi nó hiện lên trong tâm trí, lập tức xua đuổi nó đi. Bạn sẽ thấy ngạc nhiên mình có thể quên bất cứ gì nhanh đến thế nào khi đi theo phương pháp đó.
“But,” you may ask, “how can we forget the unkind things that are said…the cruel and unfair treatment one has received? How can we simply forget these things? It is not as simple as that!” There is just one sure way. Never talk about them, and never think about them. If you want to forget something, never speak even to your dearest friend about it. When it bobs into your mind, banish it at once. It will surprise you how quickly you can forget anything by that treatment.”
Men think highly of those who rise rapidly in the world; whereas nothing rises quicker than dust, straw, and feathers.
Con người thường tôn vinh những kẻ nhanh chóng lên cao trên nấc thang danh vọng, trong khi đó chẳng có thứ gì lên cao nhanh hơn là bụi, rơm và lông chim.
Bạn chỉ có thể nhét vừa chừng ấy từ vào trong bưu thiếp, chừng ấy lời trong một cuộc gọi, chừng ấy vào không gian, trước khi bạn quên đi rằng ngôn từ đôi khi được sử dụng không chỉ để lấp đầy sự trống rỗng mà còn vì những chuyện khác.
You can only fit so many words in a postcard, only so many in a phone call, only so many into space before you forget that words are sometimes used for things other than filling emptiness.
Bất cứ ai không thấy được sự phù phiếm của thế giới, chính bản thân mình rất tự đại. Vậy ai không thấy nó, ngoài những người trẻ tuổi mà cuộc đời là tất cả những tiếng động, những trò tiêu khiển, và những suy nghĩ cho tương lai?
Anyone who does not see the vanity of the world is very vain himself. So who does not see it, apart from young people whose lives are all noise, diversions, and thoughts for the future?
Thừa nhận đau khổ cũng không ý nghĩa là yếu đuối, sau khi khóc xong thì hôm sau vẫn có thể đứng lên tiếp tục bước đi, trong mắt tôi đó cũng là một người anh hùng kiên cường.
Hồi ức là cần thiết, nhưng không phải là mãi mãi, bởi vì sau mỗi mảnh hoài niệm lại là nỗi cô đơn.
Cho dù cha ở đâu khi con cảm thấy khổ sở trong trái tim và mệt mỏi trong cuộc sống, hay khi con vấp ngã và không biết liệu mình có thể đứng dậy hay không, hãy nghĩ tới cha. Cha sẽ nhìn con, và mỉm cười, và cổ vũ con đi tiếp.
Wherever I am when you feel sick at heart and weary of life, or when you stumble and fall and don’t know if you can get up again, think of me. I will be watching and smiling and cheering you on.
You will never be happy if you continue to search for what happiness consists of. You will never live if you are looking for the meaning of life.
Dù là vua chúa hay dân cày, kẻ nào tìm thấy sự an bình trong gia đình là người sung sướng nhất.
Tôi đã học được rằng…
Cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu chúng ta biết đặt tình bạn lên trên cái tôi ích kỷ, biết khiêm tốn thay cho tự mãn, biết lắng nghe thay vì chỉ ban phát lời khuyên.
Hôn nhân cũng như sấm: Những tiếng sấm đầu làm người ta thở ra khoan khoái, nhưng sau đó là chớp và sét nổ tung.