Chúng ta chẳng thể tử tế với nhau nơi đây, dù chỉ trong một giờ. Chúng ta thì thầm, chỉ trỏ, cười khẽ mỉa mai trước nỗi tủi thẹn của anh em đồng loại; dù nhìn như thế nào, loài người chúng ta là giống loài nhỏ mọn.
We cannot be kind to each other here for even an hour. We whisper, and hint, and chuckle and grin at our brother’s shame; however you take it we men are a little breed.
Cũng như giọt nước nhỏ nhất tách ra khỏi đại dương vẫn bao gồm tất cả phẩm chất của đại dương, con người khi ý thức rời khỏi Vô Cùng cũng vẫn chứa trong mình phẩm chất của nó; và cũng như giọt nước tuân theo luật tự nhiên của nước, cuối cùng phải tìm đường trở lại đại dương và đắm mình dưới đáy sâu tĩnh lặng, con người cũng phải tuân theo luật tự nhiên bất biến của loài người, cuối cùng trở lại cội nguồn và đắm mình trong đại dương vĩ đại của Vô Cùng.
As the smallest drop of water detached from the ocean contains all the qualities of the ocean, so man, detached in consciousness from the Infinite, contains within him its likeness; and as the drop of water must, by the law of its nature, ultimately find its way back to the ocean and lose itself in its silent depths, so must man, by the unfailing law of his nature, at last return to his source, and lose himself in the great ocean of the Infinite.
Về bản chất, con người là loài động vật mang tính xã hội; một cá nhân phi xã hội một cách tự nhiên và không phải tình cờ thì hoặc ở dưới sự chú ý của chúng ta hoặc ở trên con người. Xã hội là điều gì đó đi trước cá nhân. Bất cứ ai không thể sống cuộc sống thông thường hoặc độc lập quá mức cần thiết, và vì vậy không hòa vào xã hội, người đó hoặc là thú dữ, hoặc là thần thánh.
Man is by nature a social animal; an individual who is unsocial naturally and not accidentally is either beneath our notice or more than human. Society is something that precedes the individual. Anyone who either cannot lead the common life or is so self-sufficient as not to need to, and therefore does not partake of society, is either a beast or a god.
Có những người rất kì lạ. Họ thích vờn người thương mình bằng cách vừa nắm vừa buông. Không phải kiểu yêu không ràng buộc hay tôn trọng cuộc sống riêng của nhau, mà là kiểu cứ để đó, khi cần thì lại tìm về, tìm về thì phải có ở đó, không được biến mất, không được đi đâu. Chỉ ở đó và chờ mỗi họ, chờ đến khi họ cần thì họ lại ngọt ngào một tí, tình cảm một tí, nửa vời một tí. Còn bình thường, thì cứ lạnh nhạt, thờ ơ, nhìn đó, thấy đó, rồi để đó. Thứ tình cảm đó, là một sự lựa chọn tạm bợ, đừng ngu ngốc chờ tàu thuỷ ở sân bay nhé…