Cũng như giọt nước nhỏ nhất tách ra khỏi đại dương vẫn bao gồm tất cả phẩm chất của đại dương, con người khi ý thức rời khỏi Vô Cùng cũng vẫn chứa trong mình phẩm chất của nó; và cũng như giọt nước tuân theo luật tự nhiên của nước, cuối cùng phải tìm đường trở lại đại dương và đắm mình dưới đáy sâu tĩnh lặng, con người cũng phải tuân theo luật tự nhiên bất biến của loài người, cuối cùng trở lại cội nguồn và đắm mình trong đại dương vĩ đại của Vô Cùng.
As the smallest drop of water detached from the ocean contains all the qualities of the ocean, so man, detached in consciousness from the Infinite, contains within him its likeness; and as the drop of water must, by the law of its nature, ultimately find its way back to the ocean and lose itself in its silent depths, so must man, by the unfailing law of his nature, at last return to his source, and lose himself in the great ocean of the Infinite.
Là con người nghĩa là sở hữu cảm xúc thấp kém luôn không ngừng lấn đến cuộc chinh phục chính nó. Cảm xúc thấp kém càng cao, thôi thúc chinh phục và sự bất an về cảm xúc càng mãnh liệt.
To be a human being means to possess a feeling of inferiority which constantly presses towards its own conquest. The greater the feeling of inferiority that has been experienced, the more powerful is the urge for conquest and the more violent the emotional agitation.
Có những người rất kì lạ. Họ thích vờn người thương mình bằng cách vừa nắm vừa buông. Không phải kiểu yêu không ràng buộc hay tôn trọng cuộc sống riêng của nhau, mà là kiểu cứ để đó, khi cần thì lại tìm về, tìm về thì phải có ở đó, không được biến mất, không được đi đâu. Chỉ ở đó và chờ mỗi họ, chờ đến khi họ cần thì họ lại ngọt ngào một tí, tình cảm một tí, nửa vời một tí. Còn bình thường, thì cứ lạnh nhạt, thờ ơ, nhìn đó, thấy đó, rồi để đó. Thứ tình cảm đó, là một sự lựa chọn tạm bợ, đừng ngu ngốc chờ tàu thuỷ ở sân bay nhé…
Một trong những điều kỳ diệu được trao cho con người chúng ta là khát khao không thể dập tắt đạt được giấc mơ về cuộc sống tốt đẹp hơn, và khả năng lập mục tiêu để sống những giấc mơ đó.
One of the amazing things we have been given as humans is the unquenchable desire to have dreams of a better life, and the ability to establish goals to live out those dreams.
Con người tựu thành hay hủy diệt là do bản thân. Trong xưởng đúc của tư duy, anh ta rèn lên những vũ khí mà anh ta dùng để hủy diệt chính mình. Anh ta cũng tạo ra những công cụ mà anh ta dùng để xây dựng cho mình những tòa lâu đài tráng lệ của niềm vui, sức mạnh và sự yên bình.
Man is made or unmade by himself. In the armory of thought he forges the weapons by which he destroys himself. He also fashions the tools with which he builds for himself heavenly mansions of joy and strength and peace.
Chúng ta chẳng thể tử tế với nhau nơi đây, dù chỉ trong một giờ. Chúng ta thì thầm, chỉ trỏ, cười khẽ mỉa mai trước nỗi tủi thẹn của anh em đồng loại; dù nhìn như thế nào, loài người chúng ta là giống loài nhỏ mọn.
We cannot be kind to each other here for even an hour. We whisper, and hint, and chuckle and grin at our brother’s shame; however you take it we men are a little breed.
Thời gian của bạn có hạn, do đó, đừng nên lãng phí nó vì cuộc sống của người khác. Đừng bị mắc kẹt bởi những giáo điều, đó là sống vì những suy nghĩ của người khác. Đừng để tiếng ồn của các ý kiến khác làm lấn át đi tiếng nói của chính bạn. Và điều quan trọng nhất, có can đảm để sống theo trái tim và trực giác của chính mình. Chính trái tim và trực giác mới là thứ biết được bạn muốn gì và bạn sẽ trở thành thế nào. Mọi thứ còn lại, chỉ là thứ yếu
Con người chẳng bao giờ thực sự là kẻ theo thuyết định mệnh, hay thậm chí người khắc kỷ. Con người thường liều mạng chống lại số phận mình, vĩnh viễn dũng cảm đặt mình bên ngoài sự chi phối của thần linh. Không nghi ngờ rằng cuộc chiến này thúc đẩy sự tiến bộ của nhân loại, bởi nó ủng hộ kẻ mạnh mẽ can trường. Nó cũng thúc đẩy cái đẹp, bởi những người yếu đuối hơn thường tìm cách trốn thoát khỏi thế giới vô vọng và khắc nghiệt bằng cách tạo ra một thế giới đáng yêu hơn cho mình.
Man is never honestly the fatalist, nor even the stoic. He fights his fate, often desperately. He is forever entering bold exceptions to the rulings of the bench of gods. This fighting, no doubt, makes for human progress, for it favors the strong and the brave. It also makes for beauty, for lesser men try to escape from a hopeless and intolerable world by creating a more lovely one of their own.
Bạn không thể kết nối mọi thứ để nhìn về phía trước, bạn chỉ có thể kết nối chúng khi nhìn lại. Vì vậy, bạn phải tin tưởng rằng những gì ở hiện tại bằng cách nào đó sẽ kết nối trong tương lai. Bạn phải tin tưởng vào một điều gì đó – linh tính, số phận, cuộc đời, sự nghiệp hay bất cứ điều gì. Cách tiếp cận này chưa bao giờ làm tôi thất vọng và nó đã tạo nên sự khác biệt trong cuộc đời của tôi
Tôi là một người chỉ sống trong thế giới của riêng mình. Tôi không muốn bước ra ngoài, mà cũng chẳng dám bước ra ngoài. Tôi là một người bên ngoài tỏ ra rất mạnh mẽ, nhưng nội tâm lại rất mềm yếu. Tôi đa sầu đa cảm, nhưng trước mặt người khác lại luôn mỉm cười, khiến ai cũng nghĩ rằng tôi là một cô gái hạnh phúc luôn hiểu thế nào là đủ. Tôi học được cách đối xử tốt với người khác, nhưng lại không học được cách đối xử tốt với chính mình. Tôi học được sự khoan dung, tôi có thể tha thứ cho những người làm tổn thương tôi, nhưng lại chẳng thể tha thứ cho những lỗi lầm đã qua của bản thân.