Quần áo giản dị là y phục đúng kiểu của kẻ thô tục; chúng được may cho họ, và phù hợp hoàn toàn với tiêu chuẩn của họ, nhưng đối với những người đã đổ đầy cuộc đời mình với những hành động lớn lao thì chúng lại là đồ trang trí lộng lẫy. Tôi ví chúng như cái đẹp trong sự xuềnh xoàng, nhưng khiến người ta mê mẩn.
A simple garb is the proper costume of the vulgar; it is cut for them, and exactly suits their measure, but it is an ornament for those who have filled up their lives with great deeds. I liken them to beauty in dishabille, but more bewitching on that account.
Tình yêu chân thật tràn đầy lòng nhiệt tình, bởi trong trí tưởng tượng luôn tồn tại bóng hình hoàn mỹ dù là thực hay hư.
Tâm trí bạn là một công cụ mà bạn có thể lựa chọn sử dụng theo bất cứ cách nào bạn muốn. Những suy nghĩ mà bạn “chọn” nghĩ tạo ra trải nghiệm mà bạn có. Nếu bạn tin rằng sẽ vất vả hay khó khăn để thay đổi một thói quen hay một cách nghĩ, thì việc bạn lựa chọn suy nghĩ này sẽ khiến nó trở thàn hiện thực. Nếu bạn chọn nghĩ, “Thay đổi đang trở nên dễ dàng hơn,” thì việc bạn lựa chọn suy nghĩ này sẽ biến nó trở thành hiện thực.
Your mind is a tool you can choose to use any way you wish. The thoughts you “choose” to think create the experiences you have. If you believe that it is hard or difficult to change a habit or a thought, then your choice of this thought will make it true for you. If you would choose to think, “It is becoming easier for me to make changes,” then your choice of this thought will make that true for you.
Em muốn cho anh biết rằng em là một đứa con gái u sầu, thất thường, hẹp hòi, ghen tuông, cùng nhiều tính xấu khác, và em muốn anh hứa với em rằng anh có thể chịu đựng tất cả chuyện đó, bởi vì khi đó em là chính em, và anh là người em cần.
Cụ Hồ ở giữa lòng dân
Tuy xa, xa lắm, nhưng gần, gần ghê.
Mỗi khi thư Cụ gửi về
Rộn ràng khắp chợ cùng quê đón mừng.
Ai ngoài muôn dặm trùng dương
Cũng thường nhận được tình thương Cụ Hồ.
Phẩm cách tốt là điều mà bạn phải tự làm ra cho bản thân mình. Bạn không thể thừa kế nó từ cha mẹ. Bạn không thể tạo ra nó nhờ có những ưu thế vượt trội. Nó không phải trời sinh, không đến từ sự giàu sang, tài năng hay địa vị. Nó là kết quả từ những hành động của chính bạn. Nó là phẩn thưởng đến từ việc sống theo những nguyên tắc tốt và có một cuộc đời đức hạnh và chính trực.
A good character is something you must make for yourself. It cannot be inherited from parents. It cannot be created by having extraordinary advantages. It isn’t a gift of birth, wealth, talent or station. It is the result of your own endeavor. It is the reward that comes from living good principles and manifesting a virtuous and honorable life.
Darkness isn’t the absence of light… it’s the absence of you.
Bóng tối không phải là sự thiếu vắng ánh sáng… mà là thiếu vắng em.
No man is happy who does not think himself so.
Không ai hạnh phúc nếu không nghĩ mình hạnh phúc.
Em có biết, cũng như tuổi già, trưởng thành là một quá trình không thể ngăn cản, trước hay sau, nhanh hay chậm chúng ta cũng buộc phải trưởng thành. Sự trưởng thành là kết quả của những biến cố, những vấp ngã, những va chạm, những kiến thức và những cảm nghiệm mà ta thu nhặt được ở trên đường đời. Nhưng cũng vì vậy mà sự trưởng thành có thể bị trì hoãn, cũng như có thể được thúc đẩy… một cách khách quan hay chủ quan. Có người nói với tôi rằng con người chúng ta cũng như những cái cây, và có những người giống như cây bonsai vậy. Cây bonsai không phát triển về tầm vóc, nhưng nó vẫn trưởng thành.
Vậy là bạn mệt mỏi với cuộc sống, anh bạn trẻ! Thế thì bạn lại càng phải sống. Ai cũng có thể chết. Tên sát nhân có đủ lực lượng đạo đức để cười nhạo đao phủ. Rất dễ để thở hơi thở cuối cùng. Một đứa trẻ hay một người chiến binh đều có thể thành công làm điều đó. Một cú nhói ít đau hơn nhiều đau răng, và tất cả kết thúc. Tôi đảm bảo với bạn chẳng có gì anh hùng về điều đó! Nó thường thường như là đi ngủ; gần như là tầm thường. Cuộc sống mới là sự anh hùng, nếu bạn thích điều đó; cái chết chỉ là chấm dứt hoạt động mà thôi. Và chạy xuống sân khấu vội vàng và thô lỗ trước khi người nhắc vở ra dấu luôn luôn là thiếu thanh nhã. Hãy đóng hết phần mình, dù vở kịch dở đến thế nào. Bạn nói sao?
So you are tired of your life, young man! All the more reason have you to live. Anyone can die. A murderer has moral force enough to jeer at his hangman. It is very easy to draw the last breath. It can be accomplished successfully by a child or a warrior. One pang of far less anguish than the toothache, and all is over. There is nothing heroic about it, I assure you! It is as common as going to bed; it is almost prosy. Life is heroism, if you like; but death is a mere cessation of business. And to make a rapid and rude exit off the stage before the prompter gives the sign is always, to say the least of it, ungraceful. Act the part out, no matter how bad the play. What say you?