True Love doesn’t have a happy ending, because it never ends.
Tình Yêu Đích Thực không có một kết thúc có hậu, vì sẽ không bao giờ có đoạn kết.
Love is like a sandcastle… building it takes a long time, but it only takes few seconds to demolish it.
Tình yêu giống như tòa lâu đài cát… mất nhiều thời gian để xây đắp, nhưng chỉ mất vài giây để phá sập.
Những ai từ chối liều lĩnh và tiến lên sẽ bị cuộc đời nuốt chửng.
Tình yêu vốn dĩ là quá trình tìm hiểu lẫn nhau, không có chuyện người này phải yêu người kia thì mới được.
Chúng ta không sợ sai lầm, chỉ sợ phạm sai lầm mà không quyết tâm sửa chữa. Muốn sửa chữa cho tốt thì phải sẵn sàng nghe quần chúng phê bình và thật thà tự phê bình. Không chịu nghe phê bình và không tự phê bình thì nhất định lạc hậu, thoái bộ. Lạc hậu và thoái bộ thì sẽ bị quần chúng bỏ rơi. Đó là kết quả tất nhiên của chủ nghĩa cá nhân.
Đừng ép trẻ học bằng sự bắt buộc hay hà khắc; mà hãy hướng trẻ học bằng điều thu hút tâm trí trẻ, để bạn có thể phát hiện tốt hơn năng khiếu đặc biệt của trẻ.
Do not train a child to learn by force or harshness; but direct them to it by what amuses their minds, so that you may be better able to discover with accuracy the peculiar bent of the genius of each.
Thời gian
Trôi quá chậm đối với ai đang chờ đợi
Trôi nhanh đối với ai sợ hãi
Quá dài đối với ai phiền não
Quá ngắn đối với ai hân hoan
Nhưng đối với kẻ đang yêu,
Thời gian là vĩnh cửu.
Hãy làm hết sức để gieo những hạt giống của tâm hồn bạn vào những người đi cùng bạn trên đường đời, và hãy chấp nhận những điều quý giá mà họ tặng lại cho bạn.
Impart as much as you can of your spiritual being to those who are on the road with you, and accept as something precious what comes back to you from them.
Có một mái nhà, một người chồng, và con cái hẳn nên đủ cho cuộc đời của người phụ nữ. Chúng ta sinh ra là vì như vậy, đúng không? Thế nhưng tôi nghĩ mỗi ngày đều là một ngày đánh mất. Như thể tôi chỉ có một nửa là còn sống. Nửa còn lại bị trói buộc trong bao tải và nghẹt thở.
Having a home, husband, and child ought to be enough for any woman’s life. I mean, that’s what we are meant for, isn’t it? But still I think every day is a lost day. As if only half of me is alive. The other half is pressed down in a bag and suffocated.
Some men see things as they are and say “Why”? Others dream things that never were and say “why not”?
Một số người nhìn sự việc đúng như chúng đang tồn tại và hỏi “tại sao vậy”? Những người khác ước mơ những điều chưa bao giờ xảy ra và nói “tại sao không”?
Có những tình yêu rất sâu sắc nhưng không thể nói ra, có tình yêu rõ ràng muốn từ bỏ nhưng không thể nào làm được, có tình yêu, biết rõ sẽ chỉ là sự giày vò, nhưng không sao tránh được, có tình yêu biết rõ là đau khổ nhưng không thể ngăn cản được sự rung động của con tim.
Khi tôi viết, tôi viết vì có một việc cần phải được làm. Tôi không nghĩ người viết nên can thiệp quá nhiều vào tác phẩm của bản thân. Anh ta nên để tác phẩm tự viết chính nó.
When I write, I write because a thing has to be done. I don’t think a writer should meddle too much with his own work. He should let the work write itself.