Trên đường đời, hành lí của con người cần mang theo là lòng kiên nhẫn và tính chịu đựng.
Hãy cảm ơn vì bạn còn có những nhược điểm. Vì nếu không còn nhược điểm bạn cũng không có cơ hội để cải thiện bản thân.
We are afraid to care too much, for fear that the other person does not care at all.
Chúng ta sợ hãi quan tâm quá nhiều vì sợ rằng đối phương không quan tâm một chút nào.
Bỏ rơi người khác lúc nào cũng dễ hơn bị người khác bỏ rơi. Đó chính là ly biệt. Cứ phải có một người ra đi, một người ở lại. Người đi dĩ nhiên làm sao khổ bằng người ở lại. Qua một thời gian, người ở lại phát hiện rằng thì ra mình cũng có thể quên người đi xa, và thế là họ không buồn nữa. Nhưng rồi người đi xa chợt phát hiện ra rằng mình vẫn yêu người ở lại. Thời khắc đó, người ra đi mới biết được rằng hóa ra mình mới chính là người ở lại.
Người nghi ngờ bản thân mình là người tự gia nhập vào hàng ngũ kẻ thù và cầm vũ khí chống lại chính mình. Anh ta khiến thất bại của mình trở nên chắc chắn bằng việc là người đầu tiên bị thuyết phục bởi điều đó.
A person who doubts himself is like a man who would enlist in the ranks of his enemies and bear arms against himself. He makes his failures certain by himself being the first person to be convinced of it.
Love is when you are hugging someone as tight as possible and it still doesn’t feel like it’s closed enough.
Yêu là khi bạn đang ôm ai đó thật chặt trong vòng tay mà vẫn thấy như không đủ gần.
Ai cũng có chuyện khó khăn của mình, cũng có điều bất lực với bản thân, cũng có vài nỗi bế tắc và những khi sợ hãi. Thay vì khuyên nhau những lời khuyên sáo rỗng, thì chúng ta nên tìm một ai đó, đủ an tâm, đủ bình yên để bảo là mệt, dựa đầu vào người kia mà khóc. Ai cùng từng nhiều lần yếu đuối nhưng chưa ai dám thừa nhận, chỉ vờ khoác lên mình sự cứng rắn. Để rồi theo năm tháng mà không nhìn ra bản thân mình.