Từ khóa: Văn học

Con người ai cũng sống trong hai miền đất: bên trong và bên ngoài. Bên trong là miền đất của tinh thần, được thể hiện qua nghệ thuật, văn học, đạo đức và tôn giáo. Bên ngoài là phức hợp của thiết bị, kỹ thuật, thể chế, và công cụ mà ta dùng để sống.
Every man lives in two realms: the internal and the external. The internal is that realm of spiritual ends expressed in art, literature, morals, and religion. The external is that complex of devices, techniques, mechanisms, and instrumentalities by means of which we live.

Mỗi cuốn tiểu thuyết là một miền tư tưởng đan vào trong vương quốc hiện thực.
Every novel is an ideal plane inserted into the realm of reality.

Tác giả:
Từ khóa:

Làm nhà văn nếu không lý giải được những vấn đề có ích cho cuộc sống thì cầm bút mà làm gì.

Tác giả:
Từ khóa:

Khi các tác gia qua đời họ trở thành những cuốn sách, một sự tái sinh cũng không quá tệ.
When writers die they become books, which is, after all, not too bad an incarnation.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Điều mà một cuốn tiểu thuyết không nói cần phải nhiều hơn điều mà nó nói, và chỉ ánh hào quanh đặc biệt xung quanh những gì được viết ra có thể cho bạn ảo ảnh rằng mình cũng đang đọc điều không được viết.
The things that the novel does not say are necessarily more numerous than those it does say and only a special halo around what is written can give the illusion that you are reading also what is not written.

Tác giả:
Từ khóa:

Nhanh chậm là trí, khéo vụng là tài.
Kìa người trong bảy bước làm xong bài thơ, người phải mười năm làm xong bài phú. Như thế không thể lấy nhanh chậm mà phân biệt được tài.

Tác giả:
Từ khóa:

Người quân tử đời sau biết chăm chỉ học hỏi để sửa mình rồi dần dần trở thành người có văn chương, ấy là bậc nhất. Những người tập làm văn chương rồi thấy được nghĩa lý trong văn chương, đó là bậc thứ hai. Còn hạng bét thì chỉ có văn chương mà thôi.

Tác giả:
Từ khóa:

Người xưa trong ý có giấu những điều không thể nói ra, mới mượn vần thơ để truyền đi những điều mình muốn nói. Nếu trong lòng không cảm xúc mà chỉ vẽ vời lòe loẹt thì làm sao mà có thể có những vần thơ tuyệt diệu.

Tác giả:
Từ khóa:

Khi khoa học, nghệ thuật, văn học và triết học chỉ đơn thuần là sự biểu lộ của tính cách, chúng lên tới mức có thể đạt được những thành tựu huy hoàng và chói mắt, có thể khiến cái tên của một người được truyền tụng cả ngàn năm.
When science, art, literature, and philosophy are simply the manifestation of personality they are on a level where glorious and dazzling achievements are possible, which can make a man’s name live for thousands of years.

Nhiệm vụ của nhà văn phải là bộ dây thần kinh để cảm ứng, phải là tay chân để công thủ. Muốn sáng tác những tác phẩm vĩ đại cho nền văn hóa tương lai, cố nhiên rất tốt, nhưng nhà văn đấu tranh cho hiện tại, đồng thời cũng đấu tranh cho tương lai nữa, bởi vì mất hiện tại làm gì có tương lai.

Tác giả:
Từ khóa:

Văn chương chỉ dung nạp được những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những cái gì chưa có…

Tác giả:
Từ khóa:

Văn học là thứ cổ xưa và có sức sống hơn bất cứ hình thức xã hội hay nhà nước nào. Và cũng như nhà nước can thiệp vào văn học, văn học có quyền can thiệp vào những vấn đề của nhà nước.
Literature is a far more ancient and viable thing than any social formation or state. And just as the state interferes in literature, literature has the right to interfere in the affairs of state.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Người viết văn có sức mạnh hiếm hoi ít ai khác có: Chúng ta có thể gây buồn chán cho người khác ngay cả lâu sau khi ta qua đời.
Writers have a rare power not given to anyone else: we can bore people long after we are dead.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Các nhà thơ bị nguyền rủa nhưng họ không mù, họ nhìn với đôi mắt của thiên thần.
Poets are damned but they are not blind, they see with the eyes of the angels.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Nếu một nhà văn viết ra hai từ về âm nhạc, thì một từ sẽ là sai.
If a literary man puts together two words about music, one of them will be wrong.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Lịch sử là tiểu thuyết lãng mạn được tin; và tiểu thuyết lãng mạn, lịch sử không được tin.
History is a romance that is believed; romance, a history that is not believed.

Tác giả:
Từ khóa: , ,

Làm thơ, tuy quý cổ kính đạm bạc, nhưng phong phú rực rỡ không thể không có, cũng ví như tùng bách có thêm đào lý, có vải lụa còn thêm gấm vóc.

Tác giả:
Từ khóa:

Nhà văn nên viết bằng mắt và họa sĩ nên vẽ bằng tai.
A writer should write with his eyes and a painter paint with his ears.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Không phải giọng nói điều khiển câu chuyện: chính là đôi tai.
It is not the voice that commands the story: it is the ear.

Tác giả:
Từ khóa:

Người viết văn giống như mèo, bởi họ là những sinh vật kín đáo, dễ thương và thông thái. Và mèo giống người viết văn cũng bởi vì những lý do tương tự.
Authors like cats because they are such quiet, lovable, wise creatures, and cats like authors for the same reasons.

Tác giả:
Từ khóa: , , ,

Không có may mắn trong sáng tác. Không có chỗ cho những trò lừa gạt. Điều tốt nhất anh có thể viết là con người tốt nhất của anh.
Nothing goes by luck in composition. It allows of no tricks. The best you can write will be the best you are.

Tác giả:
Từ khóa: , ,

Một tác phẩm cổ điển là một cuốn sách chẳng bao giờ kết thúc điều nó cần phải nói.
A classic is a book that has never finished saying what it has to say.

Tác giả:
Từ khóa:

Ý nghĩa tối thượng mà tất các các câu chuyện gợi tới có hai mặt: sự tiếp diễn của cuộc sống và sự không thể cưỡng lại của cái chết.
The ultimate meaning to which all stories refer has two faces: the continuity of life, the inevitability of death.

Tác giả:
Từ khóa: , ,

Văn chương không phải hơi thở của xã hội đường thời, không dám nói lên nỗi đau và sợ hãi của xã hội đó, không cảnh báo kịp thời những mối nguy hại đe dọa đạo đức và xã hội – thứ văn chương đó không xứng đáng với cái tên của văn chương; nó chỉ có cái mã ngoài. Thứ văn chương đó đánh mất lòng tin của nhân dân, và những tác phẩm của nó được phát hành bị dùng như giấy lộn thay vì được đọc.
Literature that is not the breath of contemporary society, that dares not transmit the pains and fears of that society, that does not warn in time against threatening moral and social dangers — such literature does not deserve the name of literature; it is only a façade. Such literature loses the confidence of its own people, and its published works are used as wastepaper instead of being read.

Tác giả:
Từ khóa: