Từ khóa: Văn học

Không phải giọng nói điều khiển câu chuyện: chính là đôi tai.
It is not the voice that commands the story: it is the ear.

Tác giả:
Từ khóa:

Lịch sử là tiểu thuyết lãng mạn được tin; và tiểu thuyết lãng mạn, lịch sử không được tin.
History is a romance that is believed; romance, a history that is not believed.

Tác giả:
Từ khóa: , ,

Xưa nay, sáng tác văn chương được gọi là tác gia đã khó. Được gọi là đại tác gia càng khó. Đại tác gia phải là những khuôn vàng thước ngọc trong nghề: có loại khuôn thước cho gấm thêu, có loại khuôn thước cho vải vóc. Trong lứa văn chương sành về gấm thêu, cũng có kẻ đi đến trơn tru bóng mượt. Những người như thế có thể gọi là tác gia.

Tác giả:
Từ khóa:

Người nghệ sĩ không có thời gian để nghe các nhà phê bình. Người muốn trở thành nhà văn đọc phê bình, người muốn viết không có thời gian để đọc phê bình.
The artist doesn’t have time to listen to the critics. The ones who want to be writers read the reviews, the ones who want to write don’t have the time to read reviews.

Mỗi cuốn tiểu thuyết là một miền tư tưởng đan vào trong vương quốc hiện thực.
Every novel is an ideal plane inserted into the realm of reality.

Tác giả:
Từ khóa:

Nhà văn nên viết bằng mắt và họa sĩ nên vẽ bằng tai.
A writer should write with his eyes and a painter paint with his ears.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Tôi không biết họa sĩ nào hay nhà văn nào lại nghỉ hưu. Họ giống như những người lính – họ chỉ ra đi.
I didn’t know that painters and writers retired. They’re like soldiers – they just fade away.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Có tấm lòng làm nền, rồi sau mới có thể làm thơ văn: nếu không, thì ngày đọc vạn lời, ngâm ngàn bài cũng là lời điệu hời hợt bên ngoài, chẳng từ trong lòng sâu sắc, cũng như là hoa giấy, gốc rễ đã không, sự sống chẳng có, cũng chả khác nào chẳng có vật liệu gì mà làm nhà đấy ư?
Làm nhà đã có nền rồi lại phải có gỗ. Mà kiếm gỗ không thể là thứ gỗ tạp nham, gỗ xốp, gỗ tạp loại quanh đầu làng đầu chợ: đã kiếm gỗ thì phải không ngại xa ngại khổ, phải tìm gỗ táu vàng kinh, gỗ lát vàng mới có thể làm rui, làm xà, làm kèo cột, vừa tốt vừa đẹp, mới tránh được cái bệnh lụn vụn cong queo.

Tác giả:
Từ khóa:

Người xưa trong ý có giấu những điều không thể nói ra, mới mượn vần thơ để truyền đi những điều mình muốn nói. Nếu trong lòng không cảm xúc mà chỉ vẽ vời lòe loẹt thì làm sao mà có thể có những vần thơ tuyệt diệu.

Tác giả:
Từ khóa:

Người quân tử đời sau biết chăm chỉ học hỏi để sửa mình rồi dần dần trở thành người có văn chương, ấy là bậc nhất. Những người tập làm văn chương rồi thấy được nghĩa lý trong văn chương, đó là bậc thứ hai. Còn hạng bét thì chỉ có văn chương mà thôi.

Tác giả:
Từ khóa:

Không thể làm nản lòng người viết văn chân chính – họ chẳng quan tâm bạn nói gì, họ sẽ vẫn viết.
It is impossible to discourage the real writers – they don’t give a damn what you say, they’re going to write.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Điều mà một cuốn tiểu thuyết không nói cần phải nhiều hơn điều mà nó nói, và chỉ ánh hào quanh đặc biệt xung quanh những gì được viết ra có thể cho bạn ảo ảnh rằng mình cũng đang đọc điều không được viết.
The things that the novel does not say are necessarily more numerous than those it does say and only a special halo around what is written can give the illusion that you are reading also what is not written.

Tác giả:
Từ khóa:

Cuối cùng văn chương cũng chính là nghề mộc. Anh đều làm việc với hiện thực, một vật liệu cũng cứng như gỗ.
Ultimately, literature is nothing but carpentry. With both you are working with reality, a material just as hard as wood.

Nhanh chậm là trí, khéo vụng là tài.
Kìa người trong bảy bước làm xong bài thơ, người phải mười năm làm xong bài phú. Như thế không thể lấy nhanh chậm mà phân biệt được tài.

Tác giả:
Từ khóa:

Viết văn thì phải coi trọng văn, coi trọng và cố gắng bao nhiêu đều không thừa. Giá trị của một cuốn sách không chỉ ở nội dung của nó mà một phần không nhỏ còn ở lời văn.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Làm thơ, tuy quý cổ kính đạm bạc, nhưng phong phú rực rỡ không thể không có, cũng ví như tùng bách có thêm đào lý, có vải lụa còn thêm gấm vóc.

Tác giả:
Từ khóa:

Văn chương không phải hơi thở của xã hội đường thời, không dám nói lên nỗi đau và sợ hãi của xã hội đó, không cảnh báo kịp thời những mối nguy hại đe dọa đạo đức và xã hội – thứ văn chương đó không xứng đáng với cái tên của văn chương; nó chỉ có cái mã ngoài. Thứ văn chương đó đánh mất lòng tin của nhân dân, và những tác phẩm của nó được phát hành bị dùng như giấy lộn thay vì được đọc.
Literature that is not the breath of contemporary society, that dares not transmit the pains and fears of that society, that does not warn in time against threatening moral and social dangers — such literature does not deserve the name of literature; it is only a façade. Such literature loses the confidence of its own people, and its published works are used as wastepaper instead of being read.

Tác giả:
Từ khóa:

Thật đau khổ cho một quốc gia mà nền văn học cắt giảm vì sự cản trở của thế lực. Điều này không chỉ xâm phạm quyền tự do báo chí mà còn đóng kín trái tim của một dân tộc, cắt xén trí nhớ của nó.
Woe to that nation whose literature is cut short by the intrusion of force. This is not merely interference with freedom of the press but the sealing up of a nation’s heart, the excision of its memory.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi, nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Không có may mắn trong sáng tác. Không có chỗ cho những trò lừa gạt. Điều tốt nhất anh có thể viết là con người tốt nhất của anh.
Nothing goes by luck in composition. It allows of no tricks. The best you can write will be the best you are.

Tác giả:
Từ khóa: , ,

Làm nhà văn nếu không lý giải được những vấn đề có ích cho cuộc sống thì cầm bút mà làm gì.

Tác giả:
Từ khóa:

Với nhà văn, chỉ có một hình thức ái quốc tồn tại: thái độ của anh ta với ngôn ngữ.
For a writer, only one form of patriotism exists: his attitude toward language.

Tác giả:
Từ khóa: , ,

Mục đích của văn học là biến máu thành mực.
The purpose of literature is to turn blood into ink.

Tác giả:
Từ khóa:

Nhiệm vụ của nhà văn phải là bộ dây thần kinh để cảm ứng, phải là tay chân để công thủ. Muốn sáng tác những tác phẩm vĩ đại cho nền văn hóa tương lai, cố nhiên rất tốt, nhưng nhà văn đấu tranh cho hiện tại, đồng thời cũng đấu tranh cho tương lai nữa, bởi vì mất hiện tại làm gì có tương lai.

Tác giả:
Từ khóa: