Sợi dây chia xa càng thắt chặt, tình nồng ấm trong tim càng vững bền; một khi dây tình yêu nới lỏng, con người sẽ không cảm giác như thế, ngược lại còn cảm thấy khổ đau.
Cuộc đời sinh động và đẹp đẽ do làm việc sôi nổi. Cuộc đời không phải là gánh nặng, mà là đôi cánh, là sáng tạo, là niềm vui; nếu ai biến nó thành gánh nặng thì chính kẻ đó có lỗi.
Cho dù chúng ta học làm gì, ta cũng học bằng cách bắt tay vào thực hiện; ví dụ con người trở thành thợ xây nhờ xây dựng, và trở thành nhạc sĩ đàn hạc nhờ chơi đàn hạc. Cũng như vậy, nhờ làm những hành động chính trực mà chúng ta trở nên chính trực; nhờ làm những hành động có kiểm soát, chúng ta biết kiểm soát bản thân; và nhờ làm những hành động can đảm, chúng ta trở nên can đảm.
Whatever we learn to do, we learn by actually doing it; men come to be builders, for instance, by building, and harp players by playing the harp. In the same way, by doing just acts we come to be just; by doing self-controlled acts, we come to be self-controlled; and by doing brave acts, we become brave.
Thích hoặc yêu thì đã sao, đó đều là chuyện của chính mình. Yêu một người, nếu người kia không yêu ngươi, làm ngươi chết đi sống lại, sống còn không bằng chết. Một khi đã như vậy, còn không bằng đừng yêu.
Đừng bao giờ tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử, đừng bao giờ từ bỏ nếu bạn vẫn cảm thấy mình làm được. Đừng bao giờ nói mình không còn yêu người đó nữa nếu bạn không thể buông tay.
Never say goodbye when you still want to try, never give up when you still feel you can’t take it. Never say you don’t love the person anymore when you can’t let go.
Người đàn bà lương thiện không thể tự an ủi được về những lỗi lầm mà họ đã làm.
Thuở ban đầu khi yêu, luôn luôn là mộng đẹp, không chút do dự mà thề thốt vĩnh hằng.