Tôi đã biết niềm vui và nỗi đau của tình bạn. Tôi đã phụng sự và được phụng sự. Tôi đã tạo ra vài kẻ thù mà tôi chẳng hề hối tiếc việc đó. Tôi đã yêu không ích kỷ, và tôi đã vuốt ve thù hận với cái kẹp nóng đỏ của Địa ngục. Đó chính là sống.
I have known the joy and pain of friendship. I have served and been served. I have made some good enemies for which I am not a bit sorry. I have loved unselfishly, and I have fondled hatred with the red-hot tongs of Hell. That’s living.
Friendship is like a garden. It is beautiful when it is watered and tended to with love and care of prayers, hugs, tears and cheers, but it will be withered up, dry up and die if left untouched.
Tình bạn giống như một khu vườn, chỉ đẹp khi được tưới nước và chăm sóc bằng tình yêu thương và sự quan tâm của những lời cầu nguyện, những cái ôm, những giọt nước mắt và niềm vui, nhưng nó sẽ héo úa, khô cằn và chết nếu không được ngó ngàng đến.
Ai có thể vừa gặp đã nhìn thấu bản chất của đối phương, biết trước người đó có đáng để mình yêu hay không? Không ai có thể làm được, vì vậy chỉ có thể thận trọng từng bước một, nếu như ngã xuống? Vậy thì phủi bụi đất bò lên!
Sự trung thành của đàn ông như tình yêu chân thật, có thể gặp nhưng không thể cầu, dù có tiền hay không đều đã là bản tính, khác biệt chỉ ở chỗ cám dỗ nhiều hay ít mà thôi.
There are three types of friends: those like food, without which you can’t live; those like medicine, which you need occasionally; and those like an illness, which you never want.
Trên đời này có ba loại bạn: có bạn giống như thức ăn, thiếu nó ta không thể sống; có bạn giống như thuốc men, đôi khi ta có thể cần đến; và có bạn giống như bệnh tật, ta không bao giờ muốn dính vào.
Sự khiêm nhường luôn có quan hệ với khoan hồng và sự kiêu ngạo dính dáng tới ganh tị.