Cũng như giọt nước nhỏ nhất tách ra khỏi đại dương vẫn bao gồm tất cả phẩm chất của đại dương, con người khi ý thức rời khỏi Vô Cùng cũng vẫn chứa trong mình phẩm chất của nó; và cũng như giọt nước tuân theo luật tự nhiên của nước, cuối cùng phải tìm đường trở lại đại dương và đắm mình dưới đáy sâu tĩnh lặng, con người cũng phải tuân theo luật tự nhiên bất biến của loài người, cuối cùng trở lại cội nguồn và đắm mình trong đại dương vĩ đại của Vô Cùng.
As the smallest drop of water detached from the ocean contains all the qualities of the ocean, so man, detached in consciousness from the Infinite, contains within him its likeness; and as the drop of water must, by the law of its nature, ultimately find its way back to the ocean and lose itself in its silent depths, so must man, by the unfailing law of his nature, at last return to his source, and lose himself in the great ocean of the Infinite.
Happiness is but a mere episode in the general drama of pain.
Hạnh phúc chỉ là một hồi trong vở kịch chung về đau khổ.
Nỗi lòng của thiếu nữ lúc nào cũng lơ lửng, thay đổi nhanh hơn cả gió. Thuở thơ ấu, con gái luôn dựa vào bố và anh trai, cho rằng đó là ông trời của mình. Đến một ngày, con gái gặp được một người con trai khiến cho mình động lòng, trong đầu liền chẳng chứa được những người khác, dường như tồn tại trên thế giới này chỉ vì một người đàn ông.
Khoảng cách giữa đạo đức và thói xấu hẹp đến nỗi chỉ vừa đủ cho hoàn cảnh chêm vào.
Về cơ bản, có ba loại người: người không thành công, người thành công trong chốc lát, và người thành công bền vững. Sự khác biệt nằm ở nghị lực.
There are, basically, three kinds of people: the unsuccessful, the temporarily successful, and those who become and remain successful. The difference is character.
Sự bi quan thái quá đã khiến quá nhiều người phạm sai lầm nghiêm trọng. Và có lẽ một phần của sự bi quan xuất hiện vì chúng ta quá gần với bản thân để nhìn từ góc nhìn đúng đắn.
Too much pessimism has led too many men into making serious mistakes. And perhaps part of our pessimism comes because we are too close to ourselves to see in proper perspective.
Tôi luôn bị ám ảnh bởi cảm giác đột nhiên không còn tin tưởng một người nào nữa. Nhiều lúc cũng muốn thật tâm tốt với một người nhưng con người đều khó hiểu hơn tôi tưởng. Họ chỉ luôn nhìn vào một điểm mà tôi chưa thể trọn vẹn tốt với họ. Nhưng tôi cũng có những nguyên tắc sống của riêng mình. Là vậy, thế là họ không hiểu, họ bắt đầu bác bỏ hết những cố gắng, những việc tôi từng tốt với họ rồi những lời nói xấu sau lưng được hình thành, tôi biết nhưng tôi im lặng mà… những lúc đó toàn là tôi bắt đầu xem họ là những người thân thiết.
Hỏi thử xem rồi tôi còn có thể tin tưởng thêm ai nữa?
Có loại tình cảm lắng đọng qua năm tháng sẽ ngày càng vơi đi, cuối cùng biến mất hầu như không còn. Có thứ tình cảm lại giống như rượu vang, thời gian càng lâu, càng khiến người ta lưu luyến.
Lúc còn trẻ không biết, cứ nghĩ rằng chỉ một chút thương tổn thôi là bản thân cũng sẽ không chịu đựng nổi. Sau khi đã trải qua mưa gió nhấp nhô trong cuộc sống, mới biết qua những ngày tháng dài đằng đẳng của một kiếp người thì không có gì là không tha thứ, không có gì là không thể buông tay.
Con người cũng giống như những ô cửa kính ố mờ. Họ lấp lánh và tỏa sáng dưới nắng mặt trời, nhưng khi bóng tối xuất hiện, vẻ đẹp thật sự chỉ được để lộ khi có ánh sáng từ bên trong.
People are like stained-glass windows. They sparkle and shine when the sun is out, but when the darkness sets in, their true beauty is revealed only if there is a light from within.