Công danh, tiền tài, danh vọng. Tất cả đều là hư ảo, chỉ có tình yêu là thật mà thôi.
Mỗi người sau khi trải qua một vài chuyện sẽ càng hiểu bản thân mình hơn, đấy là cái giá của sự trưởng thành.
Hãy có tầm nhìn và đừng bao giờ để môi trường, niềm tin của những người khác, hay hạn chế của những điều đã làm trong quá khứ định hình các quyết định của bạn.
Create a vision and never let the environment, other people’s beliefs, or the limits of what has been done in the past shape your decisions.
Khi bạn thực sự quan tâm đến ai đó, lỗi lầm của họ sẽ không bao giờ có thể thay đổi được tình cảm của bạn. Bởi chỉ lý trí là nổi giận, còn trái tim mãi mãi giữ những nhịp yêu thương.
Tất cả tiền bạc trên thế giới đều vô dụng đối với người tiêu tiền cũng nhanh như kiếm tiền, hay đối với đất nước của anh ta. Tất cả những gì anh ta để lại là các hóa đơn, và tiếng xấu của một kẻ ngu xuẩn.
All the money in the world is no use to a man or his country if he spends it as fast as he makes it. All he has left is his bills and the reputation for being a fool.
Chuyện tốt, hễ bất cẩn một chút sẽ bỏ lỡ, có khả năng sẽ không còn xuất hiện nữa nhưng chuyện xấu thì bất chấp bạn có trốn tránh thế nào, nhưng gì phải đến vẫn sẽ đến.
Trên những bãi sông kia, có biết bao người sống như y, nhưng không bao giờ cưỡng lại đời mình. Đời họ là một đời tù đày. Nhưng cũng như một con trâu, họ vẫn cắm cúi kéo cày, ăn cỏ, chịu roi. Ở bên kia những cánh đồng bùn lầy, là rừng xanh, cuộc sống tự do, cỏ ngập sừng. Con trâu có lẽ cũng biết vậy, nhưng chẳng bao giờ dám đi, chẳng bao giờ nó dám dứt đứt sợi dây thừng. Cái gì giữ con trâu lại đồng bằng và ngăn người ta đến một cuộc đời rộng rãi hơn, đẹp đẽ hơn? Ấy là thói quen, lòng sợ hãi sự đổi thay, sợ hãi những cái gì chưa tới. Ấy thế mà trên đời này lại chẳng có cái gì tới hai lần. Sống tức là thay đổi.
Có mất đi mới thấy trân trọng, Có nỗ lực mới giành được hạnh phúc. Trong tình yêu chẳng hề có chỗ cho sự im lặng. Đừng để đến khi quá muộn rồi lại tự ôm lấy bản thân mà hối hận.
Nếu người ta có thể hạnh phúc với tất thảy mọi điều bé nhỏ. Thì người ta cũng hoàn toàn có thể đau khổ bởi chúng. Chân thì bước đi rồi mà đầu vẫn ngoảnh lại nhìn. Chính là như vậy đấy! Là tự mình chơi trò chơi giằng dưa với chính mình. Là tự mình không cam tâm. Là tự mình không thể buông bỏ hết. Là tự mình nhớ. Là tự mình thương. Chỉ tội một điều. Là chẳng bao giờ tự mình yêu mình hết cả…