Tác giả: Soren Kierkegaard

Người bất hạnh chẳng bao giờ có mặt trước bản thân bởi họ luôn sống trong quá khứ hoặc tương lai.
The unhappy person is never present to themself because they always live in the past or the future.

Hạnh phúc là nơi ẩn giấu tốt nhất của sự tuyệt vọng.
Happiness is the greatest hiding place for despair.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Người ta có thể dễ dàng cho lời khuyên từ bến cảng an toàn.
One can advise comfortably from a safe port.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Cầu nguyện là im lặng dâng hiến mọi thứ lên Chúa.
Prayer is a silent surrendering of everything to God.

Tác giả:
Từ khóa:

Rất nhiều người theo đuổi lạc thú với sự vội vàng không kịp thở đến nỗi lao nhanh bỏ qua nó.
Many of us pursue pleasure with such breathless haste that we hurry past it.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Đức tin là trông vào những điều không chắc chắn với niềm tin sâu sắc.
Faith is holding onto uncertainties with passionate conviction.

Tác giả:
Từ khóa:

Một ngọn lửa bùng lên sau hậu trường trong nhà hát. Chú hề bước ra để cánh báo đám đông; người ta nghĩ đấy là trò đùa và vỗ tay. Chú hề lặp lại; tiếng vỗ tay càng to hơn. Tôi nghĩ thế giới sẽ đi đến hồi kết theo cách đó: trong tiếng vỗ tay của những người có tài dí dỏm cứ nghĩ đấy là trò đùa.
A fire broke out backstage in a theatre. The clown came out to warn the public; they thought it was a joke and applauded. He repeated it; the acclaim was even greater. I think that’s just how the world will come to an end: to general applause from wits who believe it’s a joke.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Nếu tôi ao ước điều gì, tôi sẽ không ao ước sự giàu sang và quyền lực, mà ước có được nhận thức nhiệt huyết về những tiềm năng, có được đôi mắt luôn trẻ trung và sôi nổi để thấy điều có thể. Những niềm vui không thỏa nguyện, những khả năng không xảy ra. Và có loại rượu nào lấp lánh hơn, ngát hương hơn, làm say sưa hơn những khả năng!
If I were to wish for anything, I should not wish for wealth and power, but for the passionate sense of the potential, for the eye which, ever young and ardent, sees the possible. Pleasure disappoints, possibility never. And what wine is so sparkling, what so fragrant, what so intoxicating, as possibility!

Tác giả:
Từ khóa:

Quan trọng là tôi hiểu bản thân mình: quan trọng là đi tìm sự thật đúng với tôi, tìm lý tưởng mà vì nó tôi có thể sống và chết. Đó là điều mà giờ đây quan trọng nhất đối với tôi.
The thing is to understand myself: the thing is to find a truth which is true for me, to find the idea for which I can live and die. That is what I now recognize as the most important thing.

Chân lý không phải là thứ bạn có thể đoạt lấy dễ dàng và nhanh chóng. Bạn chắc chắn không thể ngủ và mơ để tới được chân lý. Không, bạn phải trải qua thử thách, phải tranh đấu, và khổ đau trước khi có được chân lý. Hoàn là ảo tưởng nếu nghĩ rằng có lối tắt, đường ngắn không cần đấu tranh để đi tới chân lý.
Truth is not something you can appropriate easily and quickly. You certainly cannot sleep or dream yourself to the truth. No, you must be tried, do battle, and suffer if you are to acquire the truth for yourself. It is a sheer illusion to think that in relation to the truth there is an abridgement, a short cut that dispenses with the necessity for struggling for it.

Tác giả:
Từ khóa:

Con người chấp nhận một mức độ thất vọng mà mình có thể chịu đựng được và gọi đó là hạnh phúc.
People settle for a level of despair they can tolerate and call it happiness.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Con đường được bắt đầu tốt là trận chiến thắng lợi một nửa. Điều quan trọng là bắt tay vào khởi đầu.
A road well begun is the battle half won. The important thing is to make a beginning and get under way.

Hãy đối diện với thực tế con người chân chính của mình, bởi đó là điều sẽ làm bản thân thay đổi.
Face the facts of being what you are, for that is what changes what you are.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Tâm hồn tôi giống như biển khơi chết lặng, không chú chim nào có thể bay qua; khi nó bay qua đến nửa đường, nó sẽ rơi xuống chết.
My soul is like the dead sea, over which no bird can fly; when it gets halfway, it sinks down spent to its death and destruction.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Cho đi đem lại hạnh phúc hơn nhận về, nhưng còn hạnh phúc hơn khi có thể không có mà vẫn sống được, hơn là buộc phải có.
It is more blessed to give than to receive, but then it is also more blessed to be able to do without than to have to have.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Người ta thường nghĩ rằng thế giới, môi trường, các mối quan hệ ngoại thân là những điều đứng chắn trên đường họ đi tới sự phát đạt… nhưng tới cuối cùng thì luôn luôn là chính bản thân đứng chắn đường mình.
People generally think that it is the world, the environment, external relationships, which stand in one’s way, in the way of ones’ good fortune… and at bottom it is always man himself that stands in his own way.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Thi sĩ là gì? Một con người bất hạnh giấu nỗi đau khổ sâu sắc trong tim, nhưng đôi môi đẹp tới mức khi tiếng thở dài và tiếng khóc đi qua, chúng nghe như âm nhạc du dương… Và người ta xúm lại quanh thi sĩ và bảo: ‘Hãy hát tiếp đi’ – hay nói theo cách khác, ‘Mong những nỗi đau khổ mới hành hạ tâm hồn anh nhưng đôi môi anh vẫn đẹp đẽ như trước, bởi tiếng khóc sẽ chỉ làm chúng tôi hoảng sợ, nhưng âm nhạc thì lại rất hay.’
What is a poet? An unhappy man who hides deep anguish in his heart, but whose lips are so formed that when the sigh and cry pass through them, it sounds like lovely music…. And people flock around the poet and say: ‘Sing again soon’ – that is, ‘May new sufferings torment your soul but your lips be fashioned as before, for the cry would only frighten us, but the music, that is blissful.’

Tác giả:
Từ khóa:

Trong giai đoạn đầu tiên của đời người, mối nguy hiểm lớn nhất là không dám mạo hiểm.
During the first period of a man’s life the greatest danger is not to take the risk.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Sự lo lắng là cơn chóng mặt của tự do.
Anxiety is the dizziness of freedom.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Và khi đồng hồ cát cạn, chiếc đồng hồ cát của sự nhất thời, khi âm thanh của cuộc đời trần tục đã yên ắng lại và những hoạt động không ngơi nghỉ hay vô ích đã ngừng lại, khi tất cả những gì quanh bạn đều lắng đọng, như trong vĩnh cửu, vĩnh cửu sẽ hỏi bạn cũng như mỗi cá nhân giữa hàng triệu hàng triệu sinh mệnh chỉ một câu hỏi: ngươi đã sống khốn khổ hay không?
And when the hourglass has run out, the hourglass of temporality, when the noise of secular life has grown silent and its restless or ineffectual activism has come to an end, when everything around you is still, as it is in eternity, then eternity asks you and every individual in these millions and millions about only one thing: whether you have lived in despair or not.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Mạo hiểm sẽ dẫn đến sự lo lắng, nhưng không mạo hiểm có nghĩa là đánh mất bản thân… Và sự mạo hiểm cao nhất chính là nhận thức được bản thân mình.
To venture causes anxiety, but not to venture is to lose one’s self…. And to venture in the highest is precisely to be conscious of one’s self.

Con người càng quên được nhiều, con người càng trải qua nhiều biến đổi trong đời; con người càng nhớ được nhiều, cuộc đời càng trở nên đẹp đẽ.
The more a man can forget, the greater the number of metamorphoses which his life can undergo; the more he can remember, the more divine his life becomes.

Tác giả:
Từ khóa: ,

Sự buồn chán nghỉ ngơi trên thứ hư vô uốn lượn qua sự tồn tại; sự chóng mặt của nó là vô hạn, cũng giống như nhìn xuống vực sâu không đáy.
Boredom rests upon the nothingness that winds its way through existence; its giddiness, like that which comes from gazing down into an infinite abyss, is infinite.

Tác giả:
Từ khóa:

Tôi nhúng ngón tay vào sự tồn tại – và nó chẳng có mùi gì. Tôi đang ở đâu? Tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây? Cái thứ gọi là thế giới này là gì vậy? Thế giới này có ý nghĩa gì? Ai đã dụ tôi vào thế giới? Tại sao tôi lại không được hỏi xin phép và tại sao tôi lại không được thông báo những luật lệ và quy định của nó mà bị xô vào cuộc sống như thể bị một kẻ bắt cóc, một tên lái buôn món hàng linh hồn mua lấy? Tại sao tôi lại liên quan đến cái doanh nghiệp lớn có tên là thực tại này? Tại sao tôi lại nên quan tâm tới nó? Không phải đó là mối quan tâm tự nguyện sao? Và nếu tôi phải liên quan, người quản lý ở đâu? Tôi muốn lên tiếng. Không có quản lý sao? Tôi phải phàn nàn với ai đây?
I stick my finger in existence — it smells of nothing. Where am I? Who am I? How came I here? What is this thing called the world? What does this world mean? Who is it that has lured me into the world? Why was I not consulted, why not made acquainted with its manners and customs instead of throwing me into the ranks, as if I had been bought by a kidnapper, a dealer in souls? How did I obtain an interest in this big enterprise they call reality? Why should I have an interest in it? Is it not a voluntary concern? And if I am to be compelled to take part in it, where is the director? I should like to make a remark to him. Is there no director? Whither shall I turn with my complaint?